Chương 7: Phó Cảnh Minh, đồ khốn

Vệ Đoan Ny kìm nén, ai oán đều giấu hết, trong lòng không phục.

“Cảnh Minh, chồng yêu, em thật sự không có ý gì khác mà… vẫn ở yên trong nhà, vẫn cắt đứt liên lạc với hắn ta.”

Phó Cảnh Minh lại ừ.

Phó Cảnh Minh cũng không phải ngu ngốc nhưng hắn hiện tại đã nắm được Vệ Đoan Ny, có rất nhiều cách giữ cô trong lòng bàn tay.

“Ny Ny, chồng chỉ muốn tốt cho em, đừng để anh lặp lại.”

Cô luôn sợ hãi, Phó Cảnh Minh trên giường chưa từng nói tình người với cô.

Vệ Đoan Ny biết trong lòng Phó Cảnh Minh còn để bụng, cô còn muốn ngoan cố.

“Em gọi cho hắn là em sai… chồng, Ny Ny không dám liên lạc nữa…”

“Vậy sao?”

Phó Cảnh Minh hỏi xong đã dừng lại, Vệ Đoan Ny còn nghĩ hắn thật sự tin cô thì Phó Cảnh Minh kéo Vệ Đoan Ny đứng xuống sàn, ép cô quay lưng lại.

Hai tay cô chống lên bàn trang điểm, trước mặt là gương phản chiếu hình ảnh Phó Cảnh Minh đang đứng sau lưng mình.

Phó Cảnh Minh tháo cà vạt, lấy điện thoại ấn dãy số, mở loa ngoài.

“Đứng vững vào.” Phó Cảnh Minh thờ ơ ra lệnh

Vệ Đoan Ny chỉ có thể cắn răng nghe theo.

Bên kia reo hồi chuông đầu tiên cũng là lúc hắn lần nữa tấn công.

Vệ Đoan Ny run rẩy, cô nhìn vào gương chỉ thấy Phó Cảnh Minh trên người vẫn là áo sơ mi cùng vest chỉnh tề, cà vạt tháo ra tuỳ tiện, nửa thân dưới vẫn còn chiếc quần âu sạch sẽ đang mở khoá.

Còn cô thậm chí quần áo đã xộc xệch, áo khoác mỏng trượt khỏi vai, hai sợi dây váy ngủ cũng đã bị kéo xuống.

[Alo?] Bên kia có người phản hồi

Phó Cảnh Minh đưa cho Vệ Đoan Ny để cô nói chuyện.

Vệ Đoan Ny nhận ra giọng nói này, cô mở to mắt hiểu ý định của hắn.

Thấy cô im lặng, Phó Cảnh Minh ra ánh mắt cảnh cáo, hai người thông qua tấm gương trao đổi ánh mắt.

Vệ Đoan Ny cắn răng, cô chỉ có thể nghe lời nếu không thật sự rất thảm.

“Alo.”

[Đoan Ny? Cô vẫn ổn chứ? Tôi tưởng cuộc gọi kia đã là cuộc gọi cuối cho đến khi tôi giúp cô…]

“Chúng ta, chúng ta chỉ nên trao đổi về công việc.”

Quả nhiên Vệ Đoan Ny vừa cắt ngang lời người đầu dây bên kia thì Phó Cảnh Minh đã thẳng lưng mãnh liệt hơn.

Vệ Đoan Ny khổ sở cắn răng không dám bật ra tiếng, đáng thương chịu đựng.

[Cô nghĩ thông suốt rồi sao? Không muốn tôi giúp trốn nữa?]

Xong rồi.

Phó Cảnh Minh ấn nút kết thúc cuộc gọi.

Vệ Đoan Ny ngửa cổ nhưng cô muốn sống.

“Chồng, không phải thế đâu, em sai rồi, chồng…”

Phó Cảnh Minh giữ chặt hai bên eo mềm của cô, Vệ Đoan Ny rã rời tay chân, người mềm nhũn suýt ngã cũng may được Phó Cảnh Minh đỡ lại, anh hôn lên lưng cô, thở sâu hỏi.

“Có phải thấy anh dễ dãi quá nên muốn qua mặt?”

“Không có, thật sự không phải thế, chồng, chồng… Ny Ny sai rồi.”

Vệ Đoan Ny nức nở khóc lóc, đầu cô như nổ đom đóm.

Phó Cảnh Minh nhìn dáng vẻ phong tình gợi cảm của Vệ Đoan Ny chỉ càng thêm tàn nhẫn ra sức dày vò cô.

Vệ Đoan Ny xinh đẹp như búp bê sứ, hoàn hảo đến mức Phó Cảnh Minh chẳng thể rời mắt, thành thật mà nói mỗi khi làʍ t̠ìиɦ, hắn đều thích ngắm dáng vẻ rêи ɾỉ của cô.

“Đồ độc ác… đồ không có lương tâm… Phó Cảnh Minh… đồ khốn…” Vệ Đoan Ny không nhịn được nữa, rống giận

Phó Cảnh Minh nghe thế thì cười nhạt, lại tính tới chuyện xưa: “Đúng rồi, nói tới độc ác, không có lương tâm thì nên nói rõ, là ai ban đầu nói vốn dĩ không phải tìm anh mà là Thượng Hạo, là ai sau khi đạt mục đích làm ba mẹ yên lòng liền quay sang đòi ly hôn?”

“Mỗi đêm đều lăn lên giường của anh, sau đó xuống giường thì phủi mông, Vệ Đoan Ny, em là đồ không có trái tim.”

Vệ Đoan Ny bị nói đến á khẩu, nức nở đứng run rẩy chịu đựng không ngã.

Vệ Đoan Ny ân hận khi lại tìm một ông chồng trong Tứ Thiếu, bốn người họ cơ bản chẳng ai tốt nhưng cô lại lên giường sai người.

Ban đầu cô tìm là Thượng Hạo, thế mà nhầm thành Phó Cảnh Minh, lúc học chung đã thấy tính hắn có phần ác liệt nhưng thời gian sau khi cô về nước ba năm thấy hắn cũng không xấu xa như trước thế là bị lừa hoàn toàn.

Lần nào Phó Cảnh Minh cũng rất hung tàn.

“Chồng, sau này em không dám nữa…”

“Đợi chồng bắn cho Ny Ny rồi chúng ta ra sân bay.”

Phó Cảnh Minh lại hôn lên mái tóc đẫm mồ hôi của Vệ Đoan Ny, hai tay vòng ra trước ôm lấy cơ thể cô.

Qua tấm gương, hắn có thể nhìn thấy cô với đôi mắt phong tình ướŧ áŧ, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần diễm lệ đầy mê hoặc.

Hắn càng thêm hưng phấn, Vệ Đoan Ny thì chẳng rõ gì nữa.