Chương 5: Làm gì có tin tưởng

Lúc hai người xuống nhà, dì Nhung đã dọn sẵn đồ ăn lên bàn, Phó Cảnh Minh để Vệ Đoan Ny ngồi cạnh mình, cầm lấy chén cháo đặt trước mặt cô sau đó bóc vỏ quả trứng vịt muối.

“Em đang bệnh, bụng yếu, ăn cháo trắng thôi.”

Vệ Đoan Ny cầm muỗng múc cháo ăn, không dám cãi, ngoan ngoãn vô cùng, vâng vâng, anh biết em bệnh nhưng vẫn hành hạ em thừa sống thiếu chết.

Phó Cảnh Minh rất hài lòng, hắn ngồi bên cạnh tự ăn phần ăn của mình.

Không ai biết tiểu thư Vệ Gia thế mà lại đang bị giam ở biệt thự Hàn Bách của Phó Cảnh Minh.

Phó Cảnh Minh diễn quá giỏi, ai cũng bị lừa với vẻ ngoài dễ gần, sự vui nhộn, thích đùa của hắn mà chỉ người trong Tứ Thiếu và Vệ Đoan Ny mới rõ, hắn là một kẻ điên.

“Chồng, khi nào anh trả điện thoại cho em.”

Vệ Đoan Ny nói xong giả vờ bình tĩnh ăn cháo, trong lòng gào lên đầy hoảng sợ.

Phó Cảnh Minh dừng động tác tay nhìn Vệ Đoan Ny với ánh mắt không cảm xúc.

Vệ Đoan Ny thêm hoảng, đầu cúi thấp vẫn tiếp tục ăn.

Mãi một lúc sau, Phó Cảnh Minh mới cất lời trầm thấp: “Đợi khi nào anh cảm thấy tin em được.”

Nghe thế, hai mắt Vệ Đoan Ny khẽ phát sáng, cô liếʍ môi hỏi: “Anh đã tin em bao nhiêu phần trăm rồi.”

“Làm gì có tin tưởng mà có phần trăm.”

Vệ Đoan Ny: "?"

Phó Cảnh Minh cầm khăn dịu dàng lau khoé môi dính cháo của Vệ Đoan Ny, cử chỉ chu đáo ân cần không giống người vừa mới hành hạ cô xong.

Vệ Đoan Ny không dám nói năng lung tung, ngồi rất ngoan ăn cháo, cô có bệnh đau dạ dày từ nhỏ cho nên mỗi khi phát bệnh đều không ăn uống được gì, những lúc như thế Phó Cảnh Minh sẽ căn dặn người nấu cháo loãng cho cô ăn.

Hắn đích thân canh chừng cô ăn hết mới yên tâm, sợ cô lại bỏ bữa làm bệnh tình nặng thêm.

Vệ Đoan Ny ngồi ngoan ngoãn như một búp bê sứ biết nghe lời, ánh mắt cụp xuống, động tác khẽ khàng, không dám lớn tiếng, không dám thở mạnh.

Phó Cảnh Minh lau khoé môi cô xong, ánh mắt dừng lại trên gương mặt gầy đi của cô.

“Sau này nếu có chuyện gì, trực tiếp nói với anh, đừng gọi cho người khác.”

Giọng hắn rất nhẹ, nghe vào tai người ngoài có lẽ là một sự quan tâm dịu dàng nhưng đối với Vệ Đoan Ny, cô hiểu, đó là một lời nhắc nhở.

“Vâng.” cô đáp, giọng ngoan đến mức khiến chính mình cũng cảm thấy nghẹn

Dưới vẻ ngoan ngoãn ấy, Vệ Đoan Ny đang nghiến răng nuốt từng muỗng cháo như nuốt cả sự phẫn nộ và bất lực vào sâu trong đáy lòng.

Phó Cảnh Minh nhìn thấy cô ăn hết chén cháo thì khẽ gật đầu, cầm ly nước ấm đưa đến bên miệng cô.

“Uống thêm một chút. Lát nữa anh bảo người chuẩn bị thuốc cho em.”

“Dạ.”

Phó Cảnh Minh nhìn cô, vẻ mặt vẫn bình thản nhưng sâu trong ánh mắt là một tia cảnh giác.

Hắn hiểu, dù Vệ Đoan Ny có ngoan ngoãn đến mấy thì cô vẫn là người không dễ dàng khuất phục hoàn toàn.

Bữa ăn kết thúc, Phó Cảnh Minh đứng dậy cầm áo vest nói: “Hôm nay anh có việc phải đi, ở nhà đừng có mà nghĩ lung tung, ngoan ngoãn nằm nghỉ cho khỏe.”

Vệ Đoan Ny gật đầu, giọng nhẹ nhàng: “Dạ, em sẽ ngoan.”

Phó Cảnh Minh rời đi để lại cô một mình trong căn biệt thự rộng lớn.

Tĩnh lặng như một chiếc l*иg không thể thoát.