Chương 6: Lừa anh bao lâu nay rồi vẫn muốn lừa?

Vệ Đoan Ny hiện tại không có cách nào liên lạc với bên ngoài, ba mẹ cô thì tin tưởng Phó Cảnh Minh tuyệt đối, cô không thể cầu cứu họ.

Vòng bạn bè của cô cũng không có ai có gan động đến Phó Cảnh Minh.

Buổi chiều, Phó Cảnh Minh trở về sớm.

Hắn đứng ngoài cửa phòng ngủ nhìn vào thấy Vệ Đoan Ny đang ngồi trước bàn trang điểm, khoác trên mình một chiếc áo khoác mỏng cùng váy ngủ lụa màu be, làn da trắng mịn lộ rõ vết đỏ trên cổ và xương quai xanh, hắn khẽ nhếch môi, bước tới phía sau lưng cô.

Vệ Đoan Ny hơi rùng mình, mỗi lần Phó Cảnh Minh dùng loại yên tĩnh nhìn cô, cô lại vô thức sợ bản thân chọc giận hắn.

“Lúc anh ra khỏi nhà, hắn ta đã gọi lại.”

Bàn tay Phó Cảnh Minh nhẹ nâng lọn tóc của cô, chậm rãi nói.

Vệ Đoan Ny đương nhiên biết hắn ta trong miệng Phó Cảnh Minh là ai, cô thầm mắng, cái tên đó bị ngu hả? Sao lại gọi lại?

“Chắc là, chắc là về tuần lễ thời trang ở Pháp.”

“Đúng rồi.” Phó Cảnh Minh tự nhiên đáp

Lúc Vệ Đoan Ny nghĩ rằng đã qua một kiếp nạn, xem ra hắn ta cũng biết cách đánh lạc hướng Phó Cảnh Minh thì Phó Cảnh Minh đã tiếp lời.

“Xem ra em với hắn ta rất tâm đầu ý hợp, có thể nói đúng ý nhau như thế, rất hiểu nhau nha.”

Còi báo động trong đầu Vệ Đoan Ny reo liên tục, cô tất nhiên không thể ngờ Phó Cảnh Minh như vậy cũng nói được.

Vệ Đoan Ny lập tức mềm, dỗ người đàn ông này.

“Chồng, làm gì có… bởi vì bọn em chỉ có liên quan về công việc thôi.”

Phó Cảnh Minh nghe lý lẽ này vô cùng hợp lý thì hừ một tiếng, hắn buông lọn tóc trong tay ra rất nhanh đem người Vệ Đoan Ny quay lại đối diện với hắn.

“Xem ra Ny Ny rất thích làm việc với hắn ta.”

Vệ Đoan Ny: “???”

Lời lẽ nào Phó Cảnh Minh cũng vẽ ra được cho cô, cô ức đến nghẹn họng.

“Phó Cảnh Minh, anh đừng có ức hϊếp người quá đáng như thế.”

Vệ Đoan Ny tức giận cuộn tay thành nắm đấm đánh vào người Phó Cảnh Minh.

Thấy thái độ giận dỗi của cô, hắn chỉ cười một tiếng dễ nghe.

Không cần nói nhiều, hắn đã nói, từ lâu hắn không muốn nói nữa.

Ai cũng nói hắn dễ gần, tính cách phóng khoáng, đúng là vậy nhưng hắn là kiểu không thích ai mạo phạm hắn quá nhiều.

Nên có giới hạn và giới hạn của hắn dành cho Vệ Đoan Ny đã hết từ lâu.

“Thời gian cần ra sân bay còn gần ba tiếng nhưng không sao, chúng ta dùng chuyên cơ riêng, anh có thể thong thả với em.”

Vệ Đoan Ny nhận ra ý định của hắn rất thức thời vội nhận sai: “Chồng… chồng à, không cần đâu… nên tuân thủ lịch trình…”

Phó Cảnh Minh tự thấy chưa dạy dỗ Vệ Đoan Ny tốt, hắn im lặng không trả lời, tự mình hành động.

Tay hắn ôm lấy eo Vệ Đoan Ny nhấc cô lên trên bàn trang điểm cũng thuận tay gạt hết đống đồ bên trên sang một bên.

Vệ Đoan Ny tính cách cởi mở lại xinh đẹp, trước đây cô luôn ra dáng một tiểu thư kiêu kỳ lại sôi nổi nhưng chỉ Phó Cảnh Minh biết đó chỉ là lớp vỏ bọc.

Chỉ cần nắm được chút chỗ mềm của cô, sẽ dễ dàng làm cô ngoan ngoãn phục tùng.

Có thể nói tính cách Vệ Đoan Ny là do Vệ Gia một phần xây nên và do tính chất công việc nên cô cần là người hoạt ngôn, vui tính, luôn là người khuấy động không khí.

Ban đầu Phó Cảnh Minh cũng bị đánh lừa nếu anh không vô tình phát hiện tính cách mềm yếu của cô thì thật sự sẽ bị cô gạt triệt để.

“Ny Ny, anh đã nói, sau này công việc của em đừng liên quan hắn ta nữa.”

Khoá quần Phó Cảnh Minh đã cởi ra, không mất quá nhiều thời gian mà được giải thoát liên tục cọ xát giữa chân cô.

Vệ Đoan Ny muốn cứng cũng không cứng nổi, đã bị thứ hung hãn kia dày vò không biết bao nhiêu lần làm sao không hiểu độ ác của nó.

Cô câu lấy cổ hắn, giọng nũng nịu hơn: “Chồng yêu của em… em với hắn ta không còn hợp tác nữa… cuộc gọi đó chỉ là, chỉ là có chút vô tình…”

“Ừ."

Phó Cảnh Minh càng ít nói thì càng nguy hiểm, Vệ Đoan Ny đã lĩnh giáo đủ, cô sẽ không chống cự tự tìm đường khổ, tự giác banh chân câu qua eo hắn.

“Chồng.”

Vệ Đoan Ny hôn hôn lên bờ môi lạnh của Phó Cảnh Minh, không dám ngừng việc lấy lòng hắn.

Phó Cảnh Minh nhướn mày nhìn dáng vẻ rõ ràng không tự nguyện của cô vẫn cố gắng dỗ dành hắn thì cười nhạt, trò lạt mềm buộc chặt này không áp dụng với hắn được nữa.

“Lừa anh bao lâu nay rồi vẫn muốn lừa?”