Vệ Đoan Ny còn chưa nhận ra điểm kỳ lạ chỉ có duy nhất một chuyện, Phó Cảnh Minh giống như không xem hôn nhân này là giả.
“Em, em đâu có.”
Đột nhiên trả lời theo, Vệ Đoan Ny thấy bất ổn.
Cô hơi ngước cổ lên nhìn hắn chỉ thấy môi hắn nhẹ nhếch lên.
Phó Cảnh Minh luôn như thế, lúc nào cũng thấy hắn cười đùa nhưng đùa của hắn nửa thật nửa giả không thể đoán được.
Lúc xe dừng ở biệt thự Hàn Bách, Vệ Đoan Ny vừa bước vào nhà đã bị Phó Cảnh Minh kéo tay đi lên phòng.
Cô chưa kịp định thần chỉ nghe tiếng đóng cửa, sau đó Phó Cảnh Minh đè Vệ Đoan Ny vào vách tường, khống chế cô giam bên dưới người.
“Cảnh, Cảnh Minh…” Vệ Đoan Ny hốt hoảng kêu lên
Phó Cảnh Minh cúi đầu nhìn Vệ Đoan Ny, có thể hiểu Vệ Đoan Ny trước nay tuy giao thiệp nhiều, cởi mở, thân thiện nhưng cô chưa từng yêu đương, rõ ràng lúc này trông như cô gái mới lớn lần đầu đối mặt với bạn trai.
Phó Cảnh Minh nắm được sơ hở này, hắn nhìn thấy vẻ mặt lúng túng đỏ mặt cùng chút sợ hãi của cô thì lặng lẽ nở nụ cười tà mị.
“Chúng ta bàn về buổi tiệc kết hôn một chút.”
Phó Cảnh Minh chợt đứng thẳng người trở lại, hắn xoay người đi về phía sô pha ở giữa phòng ngồi.
Vệ Đoan Ny còn chưa hết hoảng, âm thầm vuốt trái tim treo ngược.
Phó Cảnh Minh tiếp lời: “Em cũng thấy rồi đó, tuy chúng ta là kết hôn hợp đồng nhưng chuyện lăn giường đã xảy ra, huống chi trên danh nghĩa cũng là vợ chồng, em hẹn riêng với người đàn ông khác, chắc chắn tôi sẽ không vui.”
Vệ Đoan Ny hiểu được đây là bản tính chiếm hữu của người đàn ông, tôi không yêu em nhưng em không được phép giao du với người đàn ông khác.
Vệ Đoan Ny gật gật đầu tỏ ý cô đã hiểu.
Phó Cảnh Minh nhoẻn môi cười, giấu đi ý tứ xấu xa: “Lại đây ngồi, chúng ta chọn địa điểm cũng như những gì cần chuẩn bị.”
Vệ Đoan Ny lại gật đầu, nghĩ đến lời lẽ kia bỗng muốn hỏi, nếu một ngày cô tìm được đối tượng trong lòng thì sao?
Vệ Đoan Ny ngồi bên cạnh Phó Cảnh Minh, cô liếʍ môi, đột nhiên lấy đâu ra dũng khí mà hỏi một câu đánh động tới Phó Cảnh Minh.
“Cảnh Minh, anh nói chuyện này em mới thấy vấn đề. Ví dụ em hoặc anh tìm được người trong lòng thì sao?”
Phó Cảnh Minh đang cúi đầu nhìn những thiết kế phòng tiệc buộc phải dừng lại ngẩng đầu nhìn Vệ Đoan Ny.
Phó Cảnh Minh chắc chắn sẽ không tìm ai khác, vậy nên câu này anh nghe ra là cô có ý đó.
Từ lúc xác định Vệ Đoan Ny thì hắn đã không cảm thấy hứng thú với cô gái nào nữa.
Đây là Vệ Đoan Ny tự tìm đến cửa tử.
Phó Cảnh Minh dùng loại ánh mắt phẳng lặng không gợn sóng nhìn cô rất lâu, giống như sắp nhìn xuyên thấu ý nghĩ nhảm nhí kia.
Làm gì có chuyện người trong lòng để cho cô tìm.
“Anh thấy đầu óc em hiện tại rất minh mẫn.”
“Hả?”
Là ý gì?
Phó Cảnh Minh đưa tay cởϊ áσ vest cùng cà vạt quăng qua một bên, đột nhiên Vệ Đoan Ny thấy bất ổn.
Vệ Đoan Ny đối với hành động của Phó Cảnh Minh rất mẫn cảm bởi vì cả hai đã lên giường nên cô đều mang tâm lý lo sợ sẽ lại phát sinh lần sau.
“Cảnh Minh, Cảnh Minh…” Vệ Đoan Ny hốt hoảng kêu lên
Phó Cảnh Minh đã không muốn nói, hết sức mệt mỏi với suy nghĩ vớ vẩn không ra gì của Vệ Đoan Ny.
Chuyện đòi làm hợp đồng hôn nhân không muốn hắn chịu trách nhiệm, hắn đã buồn bực.
Mới đi công tác thấy cô vui vẻ cười với người đàn ông khác vốn đã chọc hắn ngứa ngáy.
Bây giờ còn đưa ra ví dụ kia, hắn quyết tâm hôm nay phải dạy dỗ cô.
Thấy Phó Cảnh Minh im lặng, Vệ Đoan Ny lặp tức căng thẳng.
Phó Cảnh Minh không quan tâm, bắt lấy tay Vệ Đoan Ny, hôn lên trên còn ngậm lấy ngón tay cô.
“A, này… sao anh…”
Vệ Đoan Ny càng thêm rối rắm, cô lùi về sau nhưng Phó Cảnh Minh không cho cô có cơ hội.
“Làm một cái trước để đầu em thư thả bớt nghĩ lại.”
Vệ Đoan Ny: “???”