Chương 26: Mới đi có mấy ngày mà em đã chạy lung tung với người đàn ông khác rồi

Lôi Trị có gương mặt góc cạnh, ánh mắt sâu và giọng nói trầm mang khí chất của người từng đi qua nhiều nền văn hóa nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh chín chắn.

Vệ Đoan Ny còn trong sự bỡ ngỡ, cô đứng ngây ra, nụ cười càng lúc càng tươi tắn: “Trời ạ, anh về nước sao không nói em hay?”

Lôi Trị nhướn mày, khóe môi cong lên như thể nhìn thấy bộ dạng ngạc nhiên lẫn vui mừng của cô khiến anh ta thấy thú vị.

“Muốn tạo bất ngờ cho em.”

Giọng nói anh trầm thấp mang theo chút đùa cợt nhưng ánh mắt lại rất thật.

Cái cách anh nhìn cô giống như đang nhìn một đoá hoa từng thấy qua trong ký ức, giờ lại nở rộ trước mắt vừa thân quen, vừa mới lạ.

Vệ Đoan Ny bật cười, sự dè dặt lúc ban đầu nhanh chóng tan biến.

Cô kéo ghế ngồi xuống, đôi mắt cong cong nhìn anh.

“Thì ra anh là giám đốc Lôi mà trợ lý tôi nói, em đúng là có lỗi khi không nhận ra ngay, Trị, lần này về là muốn phát triển lâu dài ở trong nước sao?”

“Ừm, vậy nên Vệ tiểu thư giúp anh nhé?”

Lôi Trị có quan hệ rất tốt với Vệ Đoan Ny, trước đó cả hai ở nước ngoài thường hay hợp tác, nói chuyện rất hợp nhau giống như tri kỉ.

Vệ Đoan Ny sau khi bàn bạc về công việc với Lôi Trị, cô liền ngồi nói về thời gian qua với Lôi Trị, không khó nhận ra hai người có rất nhiều chủ đề để nói đến quên mất thời gian.

Nụ cười luôn treo trên môi Vệ Đoan Ny, nụ cười ấy chói mắt rạng rỡ như ánh mặt trời thiêu cháy ai đó.

Phó Cảnh Minh ở góc đằng xa nhìn thấy nụ cười tươi rói của Vệ Đoan Ny thì nhàn nhạt nâng môi, cô chưa từng có dáng vẻ tươi như hoa trước mặt hắn.

Nụ cười của cô đều là cười có lệ hoặc có cũng sẽ mang theo một lớp băng ngăn cách.

Hoá ra cô còn có thể cười tươi với người đàn ông khác như thế.

Làm sao đây? Hắn muốn đem người về, thật sự dáng vẻ đó quá hấp dẫn.

Nếu không phải hắn về sớm, nếu không phải đột xuất phải gặp đối tác không thể báo tin cho cô, thì hắn không có dịp chiêm ngưỡng nụ cười rực rỡ thật lòng kia.

Lúc Vệ Đoan Ny đang vui vẻ trò chuyện với Lôi Trị, đột nhiên phục vụ mang lên một dĩa bánh ngọt.

Bánh việt quất.

“Trị, anh vẫn nhớ em thích ăn bánh vị việt quất sao?” Vệ Đoan Ny hai mắt sáng rực hào hứng nói

Lôi Trị lắc đầu, anh ta không phải người chuẩn bị bánh: “Không phải anh.”

Vệ Đoan Ny sửng sốt khi này phục vụ hướng tay đến chiếc bàn đằng góc dùng thái độ lịch thiệp nói: “Là của Phó Thiếu mời quý cô.”

Vệ Đoan Ny quay đầu liền nhìn thấy Phó Cảnh Minh.

Hắn mặc bộ vest trắng sạch sẽ lịch lãm, trên mặt vẫn là nụ cười như thường lệ, vừa có vẻ dễ gần vừa mang theo sự lạnh nhạt khó nói.

Phó Cảnh Minh liếc nhìn Vệ Đoan Ny, ánh mắt không biểu lộ vui hay giận, đơn giản chỉ là nhìn.

Lôi Trị nhẹ nghiêng đầu, ánh mắt chạm vào ánh mắt Phó Cảnh Minh, ngấm ngầm dậy sóng.

Vệ Đoan Ny bất ngờ vì Phó Cảnh Minh đã về nước, hắn cũng không nói với cô về lịch trình nên không trách cô lại không biết được.

“Phó Thiếu, xem ra rất quan tâm em.”

Lôi Trị không kiêng dè nhìn thẳng Phó Cảnh Minh, còn nhẹ nở nụ cười gật đầu chào hỏi.

Phó Cảnh Minh nhàn nhạt nâng môi, thái độ không quá kiêu ngạo nhưng không thân thiết, tự đối phương thấy rõ khoảng cách mà dừng lại việc giao tiếp với anh.

Danh tiếng Tứ Thiếu nổi như thế, Lôi Trị đương nhiên biết rõ về Phó Cảnh Minh.

Đột ngột Vệ Đoan Ny thấy bất an kỳ lạ, giống như đang đi vụиɠ ŧяộʍ bị chồng bắt ghen.

Mặc dù giữa cô và Lôi Trị không có gì cả nhưng hiện tại dù sao cô cũng là vợ trên danh nghĩa của Phó Cảnh Minh.

Vệ Đoan Ny lặp tức chơi mánh khóe cũ, cô liền cầm điện thoại nhắn cho Phó Cảnh Minh một tin.

Vệ Đoan Ny: [Cảm ơn bánh của anh, rất ngon.]

Phó Cảnh Minh liếc nhìn điện thoại nhảy tin nhắn, lại giở trò lạt mềm buộc chặt, gây chuyện sẽ mềm mỏng thức thời nhưng đồng thời là đang ủ mưu cho bản thân thoát nạn.

Phó Cảnh Minh cầm điện thoại đáp: [Xong chưa? Đưa em về.]

Vệ Đoan Ny còn chưa nhận ra vấn đề, cô trả lời ngay lặp tức: [Em có thể tự về.]

Phó Cảnh Minh: [Với ai?]

Vệ Đoan Ny sững người, vô thức nhìn Phó Cảnh Minh.

Phó Cảnh Minh đặt điện thoại trên bàn nhìn màn hình, tay chỉ gõ nhẹ từng nhịp, ánh mắt trầm tĩnh nhìn cô.

Đột nhiên Vệ Đoan Ny run lên.

“Đoan Ny, không sao chứ?” Lôi Trị thấy cô im lặng thì hỏi

Vệ Đoan Ny lúc này mới bừng tỉnh, cô cười đáp: “Không sao. Trị, hôm nay chắc phải kết thúc ở đây, hẹn anh hôm khác chúng ta nói chuyện lâu hơn.”

Lôi Trị đơn giản nghĩ Vệ Đoan Ny có việc bận nên cũng không giữ cô lại.

“Vậy có gì anh sẽ liên hệ với em sau.”

“Ừm.”

Vệ Đoan Ny cùng Lôi Trị chia tay trước cửa nhà hàng Luxury, Lôi Trị muốn đưa cô về nhưng cô vội từ chối.

Đợi Lôi Trị đi trước, Vệ Đoan Ny còn chưa nhắn tin cho Phó Cảnh Minh thì đã thấy chiếc Koenigsegg dừng trước mặt.

Phó Cảnh Minh ngồi bên trong xe, gương mặt anh tuấn u trầm, đôi mắt lẳng lặng nhìn cô không rời.

Vệ Đoan Ny chột dạ: “Anh mới về hả? Trùng hợp quá.”

Phó Cảnh Minh nghiêng đầu ám chỉ cô lên xe, Vệ Đoan Ny nhanh chóng bước lên xe, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh hắn.

Vệ Đoan Ny vừa chỉ vừa đặt mông ngồi lên ghế sau thì tay Phó Cảnh Minh duỗi ra kéo cô lại sát người hắn.

Cô đang bất ngờ đến không kịp phản ứng cứ bị hắn ôm lấy vào lòng.

Hơi thở hắn nóng rẫy dồn dập phả vào da thịt cô, Phó Cảnh Minh vùi đầu vào cổ Vệ Đoan Ny hít lấy mùi hương trên người cô.

“Mới đi có mấy ngày mà em đã chạy lung tung với người đàn ông khác rồi, vợ không ngoan.”

Sống lưng Vệ Đoan Ny lạnh toát, vô thức cảm nhận nguy hiểm rình rập.