Chương 25: Người quen

Việc Vệ Đoan Ny kết hôn với Phó Cảnh Minh, ngoài ba mẹ và người trong Tứ Thiếu thì người bạn duy nhất cô báo tin là Chung Yến.

Chung Yến rất bất ngờ thậm chí còn kêu lớn không tin, dáng vẻ chính là kinh ngạc đến há hốc mồm.

“Thật sao?”

Đây là lần thứ sáu Chung Yến hỏi Vệ Đoan Ny muốn xác minh chuyện cô kết hôn là thật hay giả.

Vệ Đoan Ny tay khuấy ly nước, cười nhẹ nói: “Thật.”

“Không phải chứ? Nhìn cậu với Sở Thiếu còn có khả năng chứ Phó Thiếu rõ ràng thấy hai người có thân nhau đâu?”

Ai cũng thấy thế, Vệ Đoan Ny còn rầu rĩ, Phó Cảnh Minh tạm thời đi nước ngoài nên cô không cần đối mặt với hắn một vài ngày cũng đỡ xấu hổ nhưng lúc hắn về thì sao?

“Tớ không biết, đừng hỏi tớ nữa, kết hôn cũng kết hôn rồi, khả năng nào mà chẳng thể xảy ra.”

Chung Yến không khỏi nghi ngờ nhưng quả thật Vệ Đoan Ny và Phó Cảnh Minh rất xứng đôi, cô ấy cũng thấy Phó Cảnh Minh tuy luôn treo nụ cười trên gương mặt nhưng không dễ tiếp xúc như Sở Bắc Nghi.

Mà Vệ Đoan Ny cũng gọi là chơi thân với bọn họ nên việc cô kết hôn với Phó Cảnh Minh chắc là lâu ngày sinh tình.

“Vậy chúc mừng Vệ tiểu thư lấy được chồng nhé, phải ăn mừng vì cậu thoát ế còn có được ông chồng mà nhiều cô gái mong muốn ngưỡng mộ.”

Khóe môi Vệ Đoan Ny giật mấy cái, lắc đầu không nói.

“Đúng rồi, tài khoản mạng xã hội của cậu lấy lại được chưa?”

Không nhắc thì thôi, Vệ Đoan Ny vừa nhắc, Chung Yến đã nổi trận lôi đình: “Mất luôn rồi, tên khốn nào báo cáo tớ nói tài khoản của tớ tung văn hóa phẩm đồi trụy cho nên khóa tài khoản vĩnh viễn.”

Nghĩ thôi Chung Yến lại tức giận đỉnh điểm, không biết kẻ nào chơi xấu cô ấy hại cô ấy mấy tài khoản khổ công gầy dựng nên.

Vệ Đoan Ny buồn cười, chỉ có thể an ủi: “Không sao, xem như để cậu bắt đầu lại từ đầu.”

Chung Yến bị chọc chỉ có thể giận dữ trừng mắt.

~

Vệ Đoan Ny được thả lệnh cấm, cô có thể quay lại công việc, tâm trạng liền phấn khích vui vẻ, như đoá hoa được tưới nước đầy sức sống.

Lúc Vệ Đoan Ny quay trở lại Vệ Thị, ai nấy đều chạy ra chào hỏi, Vệ Đoan Ny tính cách vui vẻ, trong công việc tuy đòi hỏi cao nhưng đối đãi với nhân viên rất tốt.

Thêm vào đó Vệ Đoan Ny khoác trên mình thần thái xinh đẹp tự tin khiến bao nhiêu cô gái ngưỡng mộ, chàng trai thầm yêu mến.

“Chị Đoan Ny, có một công ty giải trí muốn chúng ta thiết kế trang phục cho ca sĩ của họ, em đã nhận rồi nhưng giám đốc của họ muốn trực tiếp gặp chị bàn bạc.”

“Những ngày qua chị nghỉ nên em hẹn bên đó lại, chị xem, hôm nào có thể gặp mặt?”

Vệ Đoan Ny ngồi ở bàn làm việc nghe trợ lý Ân Hinh nói thì nhìn lịch trên bàn chốc lát.

“Thứ sáu đi, hỏi xem họ rảnh hôm đó không? Họ có nói chủ đề gì không?”

“Họ bảo cho chị tuỳ chọn, chủ đề liên quan thanh xuân.”

“Vậy được rồi, em cứ hẹn bên đó xong báo chị.”

“Em biết rồi.” Ân Hinh gật đầu đi ra ngoài

Tay Vệ Đoan Ny xoay bút nhìn công việc những ngày qua bị bỏ dở thì thở dài một tiếng bắt tay vào công việc.

~

Mấy ngày này Phó Cảnh Minh chưa về, Vệ Đoan Ny cũng không hỏi, nghĩ rằng cả hai vẫn là quan hệ không thân thiết như trước nên không cần quan tâm quá.

Thứ sáu, Vệ Đoan Ny phải đi gặp mặt đối tác, Ân Hinh đưa cho cô thông tin bên phía công ty giải trí muốn cô thiết kế trang phục cho họ.

Công ty giải trí Stine — một chi nhánh con của tập đoàn giải trí lớn ở Hàn Quốc mới về thành lập trong nước được ba tháng nhưng đã thu hút số lương những ca sĩ, diễn viên tầm cỡ gia nhập.

Bây giờ Vệ Đoan Ny mới hiểu vì sao công ty nhỏ này lại mời cô đích thân làm nhà thiết kế cũng chi trả số tiền lớn.

Nơi hẹn gặp mặt là ở tầng năm nhà hàng Luxury, Vệ Đoan Ny khoác trên người bộ váy lụa màu hồng phấn nhạt, dáng dài ôm nhẹ lấy vòng eo thanh mảnh, tôn lên đường nét mềm mại của cơ thể.

Mái tóc xoăn nhẹ được buộc thấp hờ hững sau gáy, vài lọn buông lơi càng khiến gương mặt cô thêm phần thanh thoát và quyến rũ.

Mặc dù không quá lo lắng, nhưng Vệ Đoan Ny luôn cẩn trọng trong công việc đó cũng là một trong những lý do khiến tên tuổi cô được nhiều người trong ngành nể trọng.

Cửa thang máy mở ra, nhân viên nhà hàng lập tức đến hỏi cô có đặt bàn chưa, Vệ Đoan Ny nói tên ra sau đó người nhân viên liền dẫn cô đến bàn đặt trước.

Nhà hàng Luxury vốn nổi tiếng với những phòng ăn riêng dành cho khách VIP nhưng không gian ngoài cũng được bài trí tinh tế không kém.

Chiếc bàn được sắp xếp ngay cạnh ô cửa kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố.

Trời hôm nay nhiều mây, ánh sáng dịu nhẹ rải xuống những tòa nhà cao tầng phía xa, tựa như một tấm lụa mờ phủ lên nhịp sống hối hả phía dưới.

Vệ Đoan Ny được mời ngồi xuống chiếc ghế bọc nhung màu tro xám. Tay cô khẽ vuốt nhẹ phần váy lụa, mắt lướt nhìn khung cảnh bên ngoài.

Trong khoảnh khắc ấy, gương mặt cô phản chiếu qua lớp kính trong suốt đường nét thanh tú, điềm tĩnh mà dịu dàng như một đóa hoa vừa chớm nở trong mùa mưa đầu hạ.

Lúc Vệ Đoan Ny còn đang ngắm nhìn cảnh bên ngoài thành phố thì bên tai đã vang lên tiếng nói trầm ổn của người đàn ông.

“Xin chào, Vệ tiểu thư.”

Vệ Đoan Ny giật mình, cô quay đầu nhìn người đó, bỗng chốc hai mắt mở to như không tin vào mắt mình.

Cô đứng bật dậy, đôi môi đỏ mọng không thốt nên lời nhưng đã hiện ra nụ cười rạng rỡ đến mức có thể hớp hồn người đối diện.

“Trị?” Vệ Đoan Ny bán tính bán nghi, ngờ vực hỏi

Người đàn ông nở nụ cười mỏng, anh ta cười một tiếng mang ý đùa: “Sao thế Vệ tiểu thư, cô về nước ba năm xong quên mất người bạn này rồi?”

Vệ Đoan Ny bây giờ có thể chắc chắn người đàn ông trước mặt chính là Lôi Trị — một người bạn thân thiết cô quen biết khi ở nước ngoài.