Phó Cảnh Minh sợ Vệ Đoan Ny chuyển đến nơi ở mới sẽ không quen, nên khi bàn bạc chuyện dọn vào biệt thự Hàn Bách, hắn chủ động hỏi cô có muốn thay đổi gì trong nhà không.
Vệ Đoan Ny không đòi hỏi nhiều, chỉ nhẹ nhàng bảo chỉ cần chuẩn bị cho cô một bàn làm việc đủ rộng, cô hay vẽ thiết kế, bàn nhỏ quá không đủ chỗ.
Lúc Vệ Đoan Ny di chuyển đồ đến nơi, cô mới phát hiện ra một chuyện, cô và Phó Cảnh Minh sẽ ở chung phòng.
Cô đã nghĩ cả hai sẽ tách riêng ra, mỗi người một phòng.
Vệ Đoan Ny nhìn phòng ngủ ban đầu của Phó Cảnh Minh được thay đổi thì trố mắt, ngoại trừ có thêm một chiếc bàn lớn để làm việc được đặt cạnh cửa kính sát sàn thì Phó Cảnh Minh còn chuẩn bị thêm bàn trang điểm cho cô.
“Cảnh Minh… tại sao chúng ta phải ở chung?” Vệ Đoan Ny đợi người khuân vác đồ đặt trong phòng đi hết cô mới dám hỏi
Phó Cảnh Minh nghiêng đầu như thể không hiểu, hắn ngồi trên giường, áo sơ mi xắn lên đến khuỷu tay, đôi chân dài vắt chéo, ánh mắt trầm tĩnh nhưng ánh lên tia không vui.
“Em thấy bất tiện sao?” Hắn hỏi
Vệ Đoan Ny thành thật gật đầu, hôn nhân là giả, lên giường cũng là sự cố, cô nghĩ vì tránh bị nghi ngờ nên mới dọn về chung thì ít ra cũng ở hai phòng riêng biệt.
“Bất tiện chỗ nào?”
Chỗ nào cũng bất tiện!!!
Vệ Đoan Ny cảm thấy trong chuyện này Phó Cảnh Minh đang gây khó dễ cho cô.
“Dù sao chúng ta chỉ là giao dịch, ngủ chung phòng sẽ rất ngượng.”
Cô đã suy nghĩ cứ để hôn nhân này bình yên trôi qua, có thể không cần đợi tới ba năm, cảm thấy lúc thích hợp thì cả hai kết thúc trong hoà bình.
Việc ngủ chung phòng sợ rằng lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn.
“Có chỗ nào của em mà tôi chưa chạm qua hay nhìn thấy.”
Vệ Đoan Ny: “…”
“Đã đóng kịch thì phải đóng cho nhập vai, người làm trong nhà thấy chúng ta ở riêng sẽ nghĩ gì? Huống chi nếu ba mẹ em hay ba mẹ tôi đột xuất đến đây thì sao?”
Lời của Phó Cảnh Minh không phải không có lý nhưng Vệ Đoan Ny vẫn e ngại.
Trong lúc cô còn đang rối ren suy nghĩ, Phó Cảnh Minh đã tiến lại gần.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chừng một gang tay, Vệ Đoan Ny bất giác hít sâu, bên cánh mũi là mùi hương quen thuộc, mát dịu pha chút gỗ trầm, sạch sẽ và đầy áp lực.
Nhất thời Vệ Đoan Ny nhớ đến cảnh đêm đó, xung quanh cô chỉ có Phó Cảnh Minh, cả không gian cũng chỉ có mùi của hắn.
Mặt Vệ Đoan Ny bỗng đỏ lên, ngay cả tai cũng hóa hồng.
Phó Cảnh Minh nhìn Vệ Đoan Ny từ trên cao, thấy biến đổi kia thì khó hiểu, hắn cúi người xuống sát bên tai cô, hơi thở phả vào tóc cô.
“Hay là em sợ, chúng ta lại xảy ra chuyện giống đêm hôm đó?”
Cô ngước lên nhìn hắn, cố giấu đi sự lúng túng của bản thân lúc này.
Phó Cảnh Minh cười mang theo ý trêu, hắn đứng thẳng người, ánh mắt lướt qua gương mặt đỏ hồng của cô rồi dừng lại ở đôi môi mím chặt như đang giấu điều gì đó.
“Xem ra em nhớ rất rõ chuyện đêm đó.”
“Em không có nhớ gì hết.” Vệ Đoan Ny lặp tức phản bác
Nhưng việc ngay tức khắc phản bác của cô chẳng khác nào chứng minh hắn nói đúng.
Phó Cảnh Minh nhướng mày, khóe môi cong lên đầy ý vị, ánh mắt như mang theo một nụ cười không thành tiếng.
“Không nhớ cũng tốt. Như vậy nếu có xảy ra lần nữa em cũng sẽ không thấy phiền.”
Vệ Đoan Ny trợn mắt nhìn hắn, ngỡ như không tin nổi tai mình. Cô nắm chặt tay, gương mặt từ đỏ chuyển sang vừa tức giận vừa xấu hổ.
“Phó Cảnh Minh! Anh–”
“Tôi chỉ đùa thôi.” Hắn nhếch môi, khóe miệng khẽ cong lên như chẳng hề có ý gì nghiêm trọng
Nhưng cô không cảm thấy là một trò đùa.
Ánh mắt hắn lúc nói câu đó không hề giống đang đùa mà giống như một lời cảnh báo dịu dàng, rằng chỉ cần cô sơ sẩy, hắn sẽ thật sự làm như những gì đã nói.
Phó Cảnh Minh nhận ra một điểm, Vệ Đoan Ny miệng cứng nhưng lòng mềm, dễ thẹn thùng, lại càng dễ bị trêu chọc. Chỉ cần một câu nói mập mờ, là cô sẽ ngay lập tức phản ứng như con mèo nhỏ bị chạm trúng đuôi, xù lông giận dữ nhưng chẳng có móng vuốt nào đủ sắc để thật sự làm đau ai.
A, thật sự thú vị.
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt khẽ nheo lại như đang âm thầm đánh dấu một trò tiêu khiển mới chính là cô.
“Vài ngày tới tôi sẽ đi công tác nước ngoài, đợi tôi về chúng ta sẽ bàn về buổi tiệc thân mật với người thân tuyên bố tin kết hôn.”
Vệ Đoan Ny hơi ngẩng lên, mày khẽ nhíu: “Nhanh vậy sao?”
“Không nhanh. Người Phó gia không thích chuyện hôn nhân kéo dài trong im lặng. Mẹ tôi gọi điện mấy lần nhắc nhở rồi.”
Hắn nói rồi như sực nhớ gì đó, cười cười bảo: “Mẹ em cũng có vẻ nôn nóng chẳng kém.”
Vệ Đoan Ny im lặng không nói gì.
Cuộc hôn nhân này không chỉ là vì lợi ích Phó Thị hay sự ổn định Vệ Thị mà còn là mong muốn của hai bà mẹ, một bên muốn con trai yên bề gia thất, một bên lại chỉ mong con gái mình yên ổn nương tựa vào chỗ đáng tin cậy.
“Ừm, em biết rồi.” Cô gật đầu, không có ý phản đối
Phó Cảnh Minh quan sát nét mặt cô thấy không có biểu hiện khó chịu mới nhẹ nhàng chuyển chủ đề.
“Thời gian tôi đi, Giang Việt sẽ ở lại đảm nhiệm đưa đón em và dì Nhung lo cho em. Mọi việc trong nhà cứ thoải mái.”
Cô chỉ khẽ gật đầu.
Hắn nhìn cô một lát sau cùng không nói thêm gì nữa chỉ để lại một câu..
“Vậy em xem sắp xếp đi, tôi phải đến Phó Thị.”
Nói rồi, Phó Cảnh Minh rời khỏi phòng, Vệ Đoan Ny lại giường ngồi một lúc lâu mới thở ra một hơi.
Cô đưa tay ôm lấy gối vùi mặt vào đó.