Lúc Vệ Đoan Ny và Phó Cảnh Minh thông báo cho người nhà lẫn bạn bè thân thiết, ai cũng trố mắt mồm chữ A mắt chữ O.
Đại loại chính là đừng đùa nữa, không ai tin hai người họ thật sự kết hôn.
Ba mẹ Vệ thì nghi ngờ, đột ngột Vệ Đoan Ny thông báo đã kết hôn làm ông bà choáng váng nhưng cô thật sự đem ra giấy kết hôn mà đối tượng còn là Phó Cảnh Minh, tin này còn sốc hơn.
Người trong Tứ Thiếu thì không cần nói, ban đầu nghĩ hai người đùa vì dù sao cả hai cũng là kẻ thích trêu người nhưng đến khi nhìn thấy giấy kết hôn mới thật sự tin là thật.
Sở Bắc Nghi bị kinh ngạc mà bật ra tiếng chửi: “Mẹ kiếp, tôi chỉ mới đi nước ngoài mấy ngày mà hai cậu đã kết hôn?”
Vệ Đoan Ny chỉ cười, cô không dám nhìn nhất là Thượng Hạo và có lẽ hắn ta cũng hiểu hôn nhân của cô và Phó Cảnh Minh là hợp đồng.
Cô chỉ suy nghĩ, Thượng Hạo sẽ không suy nghĩ gì về cô chứ, ban đầu là cô tìm hắn ta, bây giờ lại kết hôn với Phó Cảnh Minh.
Thượng Hạo thật lòng không bận tâm chuyện này lắm, hắn ta không rảnh để ý.
Phó Cảnh Minh còn đang ung dung tự đắc, mặc dù là giả nhưng người cô chọn là hắn, chứng tỏ cô phải có ý gì đó mới quyết định như thế.
“Hai người từ bao giờ lại nhanh như vậy? Nhìn không giống lắm.” Hứa Tranh là người giỏi quan sát, anh hỏi
“Phải đó, mẹ nó, đột nhiên chơi chung với nhau, bây giờ thịt nhau rồi kết hôn, như phim vậy.” Sở Bắc Nghi cũng không kiềm được tò mò
Phó Cảnh Minh nhàn hạ hơn, không lấy làm vội, từ tốn nói: “Chúng tôi là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, đúng không, vợ?”
Vệ Đoan Ny cười ha ha vài cái, tay khẽ nhéo eo Phó Cảnh Minh, hắn đang nói cái gì thế?
“Khϊếp, thật sự yêu nhau kết hôn à?” Sở Bắc Nghi vẫn hoài nghi
Phó Cảnh Minh nhướn mày bảo: “Chẳng lẽ còn giả được sao?”
Vệ Đoan Ny chỉ muốn Phó Cảnh Minh có thể đừng nói nữa được không, cô thấy ngượng với Thượng Hạo.
“Thế thì Cảnh Minh vượt ải rồi, không cần nếm qua đau khổ.” Hứa Tranh cười nhàn nhạt nói
“Ách…”
Vệ Đoan Ny cười xuề xoà, đừng nói nữa.
“Ây da, thế thì chỉ còn mỗi Tam Thiếu, Tam Thiếu, sao nay cậu im thế?” Sở Bắc Nghi nhìn sang chỗ Thượng Hạo hỏi
Thượng Hạo dập đầu điếu thuốc, hắn ta nhìn Sở Bắc Nghi nói: “Đang suy nghĩ quà mừng cưới.”
“A, đúng nha, người đầu tiên kết hôn trong chúng ta lại không cần trải qua đau khổ, Phó Cảnh Minh, tặng cậu hai mươi bộ sưu tập trang sức, chúc mừng cậu không trải qua kiếp nạn.” Sở Bắc Nghi hào hứng nói
Phó Cảnh Minh khoái chí cười hào sảng: “Cảm ơn Sở Thiếu.”
Vệ Đoan Ny nhìn bốn người họ, ánh mắt nhìn Thượng Hạo, hắn ta thật sự không có phản ứng, chẳng biết nghĩ gì, tốt nhất quên đi chuyện hôm đó nếu không cô sẽ ngại chết mất.
Phó Cảnh Minh bất chợt nhìn Vệ Đoan Ny, thấy ánh mắt cô nhìn chuyên chú Thượng Hạo, hắn bỗng không vui.
“Đẹp hả?”
Vệ Đoan Ny chưa nhận ra vấn đề, cô hỏi: “Hả?”
Quả thật Thượng Hạo rất đẹp.
Phó Cảnh Minh thấy cô không phản ứng nhưng vẫn nhìn Thượng Hạo thì cười lạnh, muộn rồi, có ngắm cũng không có cơ hội, cô thuộc về anh rồi.
“Ngắm cái gì mãi thế?”
Vệ Đoan Ny phát giác, cô nhìn sang Phó Cảnh Minh, vô thức run sợ nuốt nước bọt.
Trong ánh mắt Phó Cảnh Minh sáng rực như báo hiệu cho cô biết, hắn sắp bắt cô về móc mắt cô ra.
Nhưng…
“Thượng Hạo là bạn anh mà.” Cô lí nhí nói nhỏ đủ cả hai nghe
Phó Cảnh Minh cúi thấp đầu, thì thầm vào tai cô: “Bạn thì bạn, cậu ta là đàn ông, em ngắm người đàn ông khác trước mặt chồng mình mà còn dám công khai nói như không có gì?”
Vệ Đoan Ny muốn nói, cả hai cũng là kết hôn giả nhưng Phó Cảnh Minh đã nắm được trước ý nghĩ của cô.
“Dù là giả thì trên danh nghĩa vẫn là thật.”
Vệ Đoan Ny nghệt mặt, Phó Cảnh Minh, anh có vấn đề hả?
Mọi người trong Tứ Thiếu thấy hai người to nhỏ thì thầm nghĩ vợ chồng son ân ái, lắc đầu uống rượu không quan tâm.