Đế Xa.
Phó Cảnh Minh nhẹ cau mày nhìn Vệ Đoan Ny từ xuống taxi đi vào Đế Xa.
Người cô hẹn ở đây?
Phó Cảnh Minh nhàn nhạt nâng môi, không nóng không vội bước xuống xe vào trong.
Thay vì Phó Cảnh Minh đi theo Vệ Đoan Ny, hắn tiến tới chỗ quản lý trước.
Quản lý nhìn thấy hắn sắc mặt âm u khó nói chuyện thì nuốt nước bọt, sợ bản thân làm sai nên tự khắc cúi đầu.
“Phó Thiếu, không biết là ai đã chọc ngài?”
Phó Cảnh Minh bình thường cũng hay cười, nói đùa tuỳ hứng nhưng thâm sâu khó đoán, hắn lúc này không đeo mặt nạ nữa.
“Vệ tiểu thư có hẹn ở phòng nào?”
“Để tôi kiểm tra.”
Quản lý nói xong lặp tức mở danh sách ra xem, quả nhiên có tên Vệ Đoan Ny đã đặt một phòng trước đó.
“Là phòng VIP 6.”
Phó Cảnh Minh không nói thêm lời nào trực tiếp sải chân rời đi, quản lý lau lau mồ hôi trên trán, phục vụ Tứ Thiếu không dễ dàng chút nào nhưng ai bảo tiền nhiều như thế, có khó cũng phải làm.
Hành lang yên tĩnh đến mức chỉ nghe được tiếng giày da của người đàn ông cũng gây nên cảm giác bức bách khó giải bày.
Đột nhiên phía trước có người đang tiến tới, Phó Cảnh Minh đánh mắt khi thấy Thượng Hạo ở phía đối diện.
Phó Cảnh Minh thu lại vẻ mặt đang không vui vẻ của mình, hắn hào sảng giơ tay còn mang theo nét cười nơi khóe môi.
“Tam Thiếu, sao cậu ở đây?”
Thượng Hạo vẫn giữ vẻ điềm tĩnh sâu lắng, hắn ta chỉ dừng lại trước mặt Phó Cảnh Minh đáp: “Mới xử lý chút chuyện, uống rượu không?”
“Tôi có việc cần làm trước, hôm sau nhé Tam Thiếu.”
Nói rồi Phó Cảnh Minh bước qua người Thượng Hạo, hắn cần giải quyết quả cherry trước, muốn xem người Vệ Đoan Ny gặp là ai.
Thượng Hạo nghiêng đầu thấy Phó Cảnh Minh bỏ đi chỉ nhẹ nhướn mày, hướng đó chỉ có hai phòng, VIP 6 và VIP 7.
Nhưng Thượng Hạo không có đủ quan tâm quản nhiều, hắn ta sau đó cũng tự rời đi.
Trong khi đó, Vệ Đoan Ny rầu rĩ ngồi trong phòng VIP số 6, cô không ngờ Thượng Hạo lại thẳng thừng từ chối cô.
Bây giờ không kết hôn hợp đồng, vậy tìm đối tượng khác là ai?
Ai bảo Vệ Đoan Ny là nhà thiết kế, cô có đòi hỏi theo tiêu chuẩn của riêng mình, chọn chồng như chọn quần áo, phải hợp mới thoải mái.
Ban đầu là thấy tính cách Thượng Hạo sẽ hợp với cô, cô không muốn gò bó bởi hôn nhân, hắn ta lại không muốn yêu đương, cả hai hợp tác rất hợp.
Nhưng hắn ta căn bản không muốn cùng cô hợp tác.
Đèn trong phòng đã tắt, Vệ Đoan Ny ngồi nghĩ đến công việc lẫn thẻ của mình thì chán chường.
Cô đã nghĩ đến tình huống lôi kéo Thượng Hạo lên giường nhưng mà hắn ta vừa nghe cô nói về hợp đồng hôn nhân liền thẳng thừng bảo không hứng thú sau đó đi ngay.
Kế hoạch chưa làm đã bại, Vệ Đoan Ny chỉ biết ngồi thở dài.
Bỗng, cánh cửa phòng đột ngột mở ra, một bóng người cao lớn nổi bật trong bộ vest xuất hiện ngay cửa.
Trong phòng quá tối mà người đó còn đứng ngược sáng, Vệ Đoan Ny không nhìn rõ mặt.
Cô nhíu mày lại nghĩ, phòng này cô bao trọn cũng căn dặn chỉ để Thượng Hạo vào, vậy có phải hắn ta quay lại do suy nghĩ lại không?
Lặp tức chẳng do dự, Vệ Đoan Ny liền sải chân tiến tới.
Phó Cảnh Minh đóng cửa, bên trong quá tối, hắn không nhìn rõ mọi thứ, vốn định bật đèn thì bỗng một cánh tay nhỏ bé kéo lấy cà vạt của hắn.
Mùi hương nước hoa đặc trưng sang trọng, không chút hăng mà còn rất dễ ngửi, hắn nhận ra là mùi nước hoa của Vệ Đoan Ny hay sử dụng.
Khi nãy ngồi chung xe, hắn cũng ngửi được.
Phó Cảnh Minh chưa kịp nói, môi đã bị người ta chiếm giữ, Phó Cảnh Minh sửng sốt, không nghĩ Vệ Đoan Ny gan như thế.
Môi cô ấm quá, còn rất mềm.
Rõ ràng kỹ năng hôn của Vệ Đoan Ny không tốt, càng chọc cho Phó Cảnh Minh ngứa ngáy.
Vệ Đoan Ny nhầm thành Thượng Hạo, cứ nghĩ chỉ cần tấn công mạnh mẽ là được.
Cô thu người, trước mắt chỉ là bóng đen, hoàn toàn không nhìn rõ.
“Đừng nói gì cả, nếu anh đồng ý, chúng ta lên giường.”
Phó Cảnh Minh: “…”
Lên giường? Đồng ý cái gì?
Vệ Đoan Ny lần nữa nhón chân áp lên môi người đối diện, không chút do dự đưa tay chủ động cởϊ áσ của hắn.
Thấy hắn bất động, cô nghĩ rằng hắn đang ngầm đồng ý thì càng vui mừng hơn.
Mặc dù cô biết như thế cược quá lớn nhưng trong đầu Vệ Đoan Ny nghĩ, với người như Thượng Hạo nếu không có ràng buộc trách nhiệm, sẽ không lung lay được hắn ta.
Cô đem bản thân ra làm ràng buộc, hắn ta sẽ không chối bỏ cũng không thể lật lọng.
Trong khi Phó Cảnh Minh hoàn toàn chết sững, môi còn đang bị cô hôn đến tê tê, áo vest đã lột ra, khi này quả cherry đã dâng đến miệng.
Phó Cảnh Minh khẽ nhíu mày, vậy, người Vệ Đoan Ny nói đã tìm được, là hắn sao?
Phó Cảnh Minh có chút kích động, không sao cả, Vệ Đoan Ny muốn gì, hắn cũng sẽ cho cô.
Lúc này Phó Cảnh Minh đã nắm thế chủ động, hắn đưa tay ra sau gáy Vệ Đoan Ny để nụ hôn sâu hơn.
Đầu lưỡi đã bắt lấy chiếc lưỡi mềm ngọt của cô quấn lấy, tiếng hôn chụt chụt cứ vang lên giữa căn phòng đen tối chẳng có chút ánh sáng.
Đột ngột bị tấn công mạnh mẽ, Vệ Đoan Ny bủn rủn tay chân có chút lảo đảo, cô không có kinh nghiệm yêu đương, chưa từng hôn cũng chưa từng lên giường với ai.
Bởi vì cô một lòng hướng đến học tập và công việc, vì thế mới bị gọi là gái ế khi đã ba mươi mà chưa có lấy mối tình vắt vai.
Nhưng cô quên mất, Thượng Hạo ở phương diện này, tiếng tăm vô cùng lớn.
Vệ Đoan Ny thở dốc, cảm giác Thượng Hạo thật kỳ lạ, cô nghĩ hắn ta đã từ chối cô còn là kiểu người lạnh nhạt, thế mà vẫn lại chấp nhận lên giường cùng cô.
Quả nhiên đàn ông là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới.