Mấy người bạn đều bảo rất hâm mộ Vệ Đoan Ny, hiện tại là nhà thiết kế nổi tiếng, có người còn mặc cả thiết kế của cô để tham gia tiệc.
Máu nghề của Vệ Đoan Ny nổi lên, cô càng thêm cao hứng nói chuyện với bọn họ, bỏ qua ánh mắt của một người đang chuyên chú quan sát cô.
Phó Cảnh Minh muốn biết, người trong buổi tiệc hôm nay Vệ Đoan Ny muốn tìm là ai.
Bên cạnh hắn là mấy người bạn cùng lớp vẫn đang hàn huyên nói về công việc của nhau, Phó Cảnh Minh tuy không tập trung nghe nhưng việc giao tiếp xã giao tiệc tùng hắn có nhiều kinh nghiệm.
Lâu lâu hắn sẽ ừ vài câu, cười lấy lệ nhưng ánh mắt vẫn dán chặt phía Vệ Đoan Ny.
Lúc này ánh mắt của Phó Cảnh Minh đột nhiên trầm xuống, lạnh dần đi.
Một người bạn nam học cùng lớp trước kia với Vệ Đoan Ny — Khang Vinh đã thích thầm cô từ lâu, nhân cơ hội gặp lại này biết cô vẫn chưa có người yêu thì muốn thử may mắn.
Vệ Đoan Ny vốn xây dựng hình ảnh vui tính, thân thiện lại cởi mở, mặc dù cô không có cảm xúc tình cảm với Khang Vinh nhưng cô sẽ không bất lịch sự phớt lờ người ta.
Khang Vinh dùng loại ánh mắt si mê dành cho Vệ Đoan Ny khiến mấy cô gái xung quanh nhìn vào cũng hiểu ra còn trêu ghẹo Vệ Đoan Ny.
“Đoan Ny, lâu rồi không gặp, cậu ngày càng xinh đẹp.”
Vệ Đoan Ny cảm thấy đây là văn mẫu, cô cười lấy lệ: “Cậu cũng khác xưa nhiều, công việc ổn chứ?”
Khang Vinh đẩy gọng kính lên, hắn ta có vẻ ngoài khá ổn áp, không anh tuấn hơn người nhưng không đến mức khó coi.
“Tớ đang làm chủ một chuỗi cửa hàng mì ramen, nếu rảnh cậu cứ ghé qua, đây là danh thϊếp, nếu tiện cậu đồng ý kết bạn với tớ nhé.”
Vệ Đoan Ny thấy không vấn đề, cô đồng ý, lúc này đem điện thoại ra mới vô tình nhìn thấy tin nhắn của Thượng Hạo phản hồi.
Thượng Hạo: [Được.]
Vệ Đoan Ny cong môi, đôi mắt lấp lánh ý cười đều thu vào mắt Phó Cảnh Minh.
Phó Cảnh Minh đứng từ xa không biết phía cô có chuyện gì xảy ra, anh hiểu lầm cô trao đổi số điện thoại với Khang Vinh còn rất vui vì cô nhìn điện thoại cười mãi.
Không được rồi, phải bắt về.
Phó Cảnh Minh thuận tay cầm lấy ly rượu từ người phục vụ vừa lướt qua, hắn sải chân đi làm những người khác bất ngờ.
Khang Vinh được chấp nhận kết bạn với Vệ Đoan Ny thì rất vui, hắn ta nghĩ rằng đây là cơ hội.
“Đoan Ny, nếu được có thể hẹn cậu đi ăn không? Sẵn dịp tớ có thể giới thiệu nhà hàng của tớ với cậu.”
Vệ Đoan Ny còn đang trong tâm trạng vui vẻ, chỉ nghĩ một lát phải tranh thủ đến gặp Thượng Hạo thực hiện kế hoạch thì bâng quơ gật đầu.
Vệ Đoan Ny vừa gật đầu đồng ý, đột nhiên tiếng động làm cô giật mình.
Không biết tại sao trên chiếc áo sơ mi trắng của Khang Vinh xuất hiện vệt rượu đỏ au, mọi người trong bữa tiệc đang rôm rả nói chuyện bỗng ngưng lại dồn về phía này.
Phó Cảnh Minh bày ra gương mặt bất đắc dĩ cùng áy náy nói: “Cậu có sao không? Khi nãy vô tình đυ.ng trúng phục vụ nên ly rượu hất ra đổ trúng người cậu.”
Khang Vinh liền xua tay, dù sao đây cũng là Phó Cảnh Minh, hắn ta không nên đắc tội.
“Tớ không sao, tớ vào nhà vệ sinh xử lý.”
Nói xong Khang Vinh vốn đang vẩy nhẹ vệt rượu trên áo thì nhìn đến Vệ Đoan Ny.
“Vậy tớ gửi thời gian và địa điểm cho cậu sau nhé Đoan Ny.”
“Hả?”
Gửi cái gì?
Cô vừa bỏ lỡ gì sao?
Vệ Đoan Ny đứng ngơ ngác, khi nãy cô mải mê lên kế hoạch hoàn toàn không tập trung vào cuộc nói chuyện với Khang Vinh.
Cô rốt cục đã hứa gì với hắn ta thế?
Phó Cảnh Minh liếc mắt nhìn Vệ Đoan Ny, cười nửa miệng lạnh lùng: “Sao thế Đoan Ny? Ra đó là người em chọn?”
Vệ Đoan Ny chợt hiểu ra mọi chuyện, cô lặp tức phủ nhận: “Không phải cậu ấy.”
Phó Cảnh Minh ồ một tiếng, đúng là người kia trông kém cỏi thế sao xứng với cô.
Vốn Phó Cảnh Minh đang cười thì Vệ Đoan Ny đã tiếp tục cất lời.
“Nhưng em chọn được người rồi, em phải đi gặp anh ấy.”
Vệ Đoan Ny nói xong còn không thèm để ý sắc mặt biến hoá đen kịt của Phó Cảnh Minh đã bỏ đi trước, bộ dạng rất gấp gáp.
Chung Yến có gọi theo cũng không được mà khi cô ấy nhìn lại đột nhiên hoảng sợ.
Tại sao Phó Cảnh Minh dùng loại ánh mắt đáng sợ đó nhìn bóng lưng của Vệ Đoan Ny thế?
Chung Yến ực một cái, chủ động lùi ra xa Phó Cảnh Minh.
Sau khi ra đến cửa nhà hàng Luxury, Vệ Đoan Ny bắt taxi để đến Đế Xa.
Xe taxi của cô vừa rời đi, theo sau đã là chiếc Koenigsegg bám đuôi.
Phó Cảnh Minh tâm trạng đang không vui đỉnh điểm, nghĩ về quả cherry sắp mất thì u ám.
Tay hắn gõ từng nhịp nhanh dần như đang gấp gáp việc gì đó.