Sau đó Phó Cảnh Minh có ý tốt dẫn Vệ Đoan Ny đi ăn trưa, Vệ Đoan Ny cảm thấy không có vấn đề gì, cô giỏi nhất xã giao nên đồng ý.
Hai người chọn một nhà hàng trong thành phố chuyên về món Âu, có view cao tầng có thể nhìn ngắm cảnh thành phố.
Gọi món xong, Phó Cảnh Minh chậm rãi quan sát Vệ Đoan Ny, cô vẫn luôn treo nụ cười nơi khoé môi, trông có vẻ lấy lệ.
“Nhà hàng này em đi mấy lần, ăn rất ngon.” Vệ Đoan Ny chủ động bắt chuyện
“Ừ, vậy một lát ăn nhiều một chút.”
Vệ Đoan Ny lại cười, Phó Cảnh Minh lại thấy nó quá không chân thật.
Vệ Đoan Ny hôm nay mặc chiếc blazer màu kem bên trong là chiếc áo croptop đen đơn giản nhưng gợi cảm khoe được vòng eo con kiến và làn da mịn màng.
Chiếc quần ống suông lưng cao màu ghi xám xả nhẹ phần ống giúp cô trông cao hơn cùng đôi giày cao gót.
Mái tóc lượn sóng nhẹ tự nhiên được thả ra hai bên vai tạo cảm giác quyến rũ khó giải bày.
Gương mặt càng không cần nói đến, đẹp tinh xảo như búp bê sứ hoàn hảo chẳng có một khuyết điểm, đặc biệt là đôi môi đỏ như máu kia, rõ ràng căng mọng như quả cherry làm người ta muốn cắn một cái.
Phó Cảnh Minh luôn biết Vệ Đoan Ny trong phong cách ăn mặc luôn có gu thẩm mỹ cao, cô luôn biết tận dụng thế mạnh của mình mà toả sáng.
Chẳng hạn như lúc này không ít ánh mắt của những người đàn ông xung quanh đều phải liếc nhìn cô một lần.
Phó Cảnh Minh nổi lên một sự độc chiếm kỳ lạ dành cho Vệ Đoan Ny.
Vệ Đoan Ny đang ăn bỗng thấy Phó Cảnh Minh nhìn mình chăm chăm khiến cô mất tự nhiên, cô nghĩ nghĩ mở lời.
“Anh muốn ăn cái này hả?”
Cô gọi một dĩa mì sốt kem, hắn gọi một phần beefsteak, cô còn cho rằng hắn muốn ăn phần mì của cô.
“Đột nhiên tôi muốn ăn cherry, còn là loại đỏ mọng đầy nước.”
Vệ Đoan Ny không hiểu gì hết, cô hơi cười nói: “Mùa này cherry hiếm lắm nhưng em có quen bạn ở nước ngoài, anh cần thì em có thể hỏi thử, vận chuyển không bất tiện lắm đâu.”
Đôi mắt hẹp dài của hắn khẽ híp lại, tạo ra một sự nguy hiểm khó nói: “Thật ra vẫn có, nhưng mà chắc là phải đợi dịp mới thưởng thức được.”
Cái nhìn của Phó Cảnh Minh làm Vệ Đoan Ny mất tự nhiên.
Cô cúi đầu tiếp tục ăn.
Phó Cảnh Minh khi này mới đυ.ng đến dụng cụ ăn uống trên bàn, cử chỉ tao nhã cắt thịt trên dĩa.
Nước sốt đặc quánh màu đỏ đậm như máu tưới trên miếng thịt, Phó Cảnh Minh cắt một miếng đưa vào dĩa mì của Vệ Đoan Ny.
Vệ Đoan Ny sửng sốt vì cử chỉ tốt bụng quá mức kia.
Phó Cảnh Minh chỉ nói: “Tôi ăn không hết.”
“Anh còn ăn ít hơn em nữa, dáng của anh như thế rất tốt rồi, không nên giảm cân.”
Vô tình Vệ Đoan Ny đá động đến Phó Cảnh Minh mà không hay biết.
Phó Cảnh Minh nhớ tới livestream tối qua, vây quanh Vệ Đoan Ny là ba chàng trai không mặc áo lộ ra body nóng bỏng, hắn hơi nghiến nhẹ răng hỏi.
“Thật sự tốt sao?”
Vệ Đoan Ny đột nhiên rùng mình, nghĩ rằng máy lạnh làm cô lạnh, cô đáp: “Em là nhà thiết kế nên quen làm việc với người mẫu, có thể nhìn bên ngoài quần áo cũng nhìn ra dáng người bên trong của họ.”
Nhắc đến nghề nghiệp, Vệ Đoan Ny lại nhớ nghề, cô bị mẹ Vệ ngưng hoạt động thì rất khó chịu, cô càng nói càng hăng.
“Dáng của anh thì em nghĩ rất cân đối rồi, có thể nói rất chuẩn, Cảnh Minh, anh thử làm người mẫu đi, nghề tay trái không chừng rất… ưm…”
Vệ Đoan Ny chưa nói xong Phó Cảnh Minh đã nhét miếng thịt vào miệng Vệ Đoan Ny để cô đừng nói nữa.
Cô thế mà muốn đem hắn so sánh với những người mẫu thô tục lộ thân kia?
Vệ Đoan Ny chán sống, chắc chắn là vậy.
“Dựa vào phán xét thì sao chuẩn, nếu em muốn, tôi cho em xem thử, xem xem em nói đúng không?”
Vệ Đoan Ny nuốt ực một cái, cảm giác miếng thịt bị nghẹn ở cổ họng.
Phó Cảnh Minh luôn thích đùa, hắn cũng luôn hiện hữu nụ cười trên môi khiến đối phương bị dẫn theo trò đùa đó mà khó biết được hắn đang nghĩ gì, có thật sự là đùa hay không?
Nhưng Vệ Đoan Ny vốn cũng hay đùa, cô nghĩ đùa qua lại không sao.
“Thế thì em quá lợi rồi.”
“Vậy ăn nhanh đi, xong chúng ta đi khách sạn.” Phó Cảnh Minh bình thản nở nụ cười nói
Vệ Đoan Ny: “???”
Vệ Đoan Ny lặp tức tròn mắt, nói hắn vui nhộn, phóng khoáng nhưng rất liều lĩnh và làm những chuyện không đoán được quả không sai.
“Cảnh Minh, không cần nhất thiết đi khách sạn mới xem được.”
“Vậy đến biệt thự của tôi.” Hắn nói
Thế càng không được hơn.
Vệ Đoan Ny lần đầu không theo trò đùa nổi, cô cắn môi dưới suy nghĩ: “Hay để lần sau đi, cái đó vốn cũng không quan trọng.”
“Vệ Đoan Ny, em phải có tâm với nghề, em muốn xem cơ thể tôi có chuẩn người mẫu không thì nên thực hiện nó.”
Vệ Đoan Ny nghe xong thì nghệt mặt.
Phó Cảnh Minh, anh điên hả?
Cái này liên quan nghề nghiệp gì của cô?
Phó Cảnh Minh chỉ muốn Vệ Đoan Ny quên đi dáng vẻ của những nam người mẫu tối qua vui vẻ với cô, ghi nhớ dáng vẻ của anh thôi.
Nhưng Vệ Đoan Ny trong lòng khóc không ra nước mắt, lần này cô đùa sai người rồi, Phó Cảnh Minh thích đùa nhưng cô chính là đùa không nổi với hắn.