Chương 14: Giai đoạn bắt đầu dần hình thành

Vệ Đoan Ny sau một đêm ăn chơi ở “Tiệc bơi” của Chung Yến về nhà ngủ một giấc đến trưa, cô chỉ nhớ tối qua Chung Yến rất kích động còn khóc lóc bù lu bù loa cái gì mà mất tài khoản mạng xã hội hơn năm mươi ngàn lượt theo dõi.

Cô ấy có khiếu nại cũng vô ích, còn mắng kẻ đã báo cáo tài khoản của cô ấy.

Vệ Đoan Ny thay đồ xong đi xuống bếp uống ly nước ép, cô xem điện thoại có tin nhắn của Phó Cảnh Minh.

Một tin là từ tối hôm qua, vỏn vẹn một chữ ừ.

Một tin là sáng nay: [Xe em gặp ít vấn đề, có vẻ hư rồi, khi nào rảnh ghé qua ga ra đi.]

Nói về xe, không ai hiểu rõ bằng Phó Cảnh Minh, dù sao Phó Thị chuyên về xăng dầu cơ khí, có chuỗi cửa hàng bán xe ô tô rất lớn và một hãng hàng không riêng cho nên vừa nghe Phó Cảnh Minh nói vậy, Vệ Đoan Ny lập tức tin tưởng.

Vệ Đoan Ny nhắn lại một tin trả lời: [Nửa tiếng sau em sẽ ghé.]

Phó Cảnh Minh thấy tin nhắn phản hồi từ Vệ Đoan Ny chỉ nhàn nhạt nhìn chốc lát, hắn vẫn còn khó chịu việc tối qua, trong tâm ngứa ngáy kì lạ.

Từ khi nào Phó Cảnh Minh bắt đầu có cảm giác này?

Hắn tự hỏi, không tìm được câu trả lời.

“Giang Việt, nói với ga ra chiếc Mini Cooper hôm qua đem đến, trực tiếp làm hư phụ tùng đi, tốt nhất đừng chạy được nữa.”

Giang Việt…

Tuy rằng không hiểu, Giang Việt cũng biết đó là xe của Vệ Đoan Ny nhưng hắn ta không phải kẻ ngốc mà đi hỏi nhiều về quyết định của chủ nhân.

“Vâng Phó Thiếu.”

Phó Cảnh Minh thầm nghĩ, là Vệ Đoan Ny chọc hắn trước, hắn chỉ trả lại.

~

Nửa tiếng sau, Vệ Đoan Ny tự mình bắt taxi đến ga ra xe của Phó Thị, ga ra này rất lớn, chuyên sửa chữa và bảo trì xe cho nhiều nhân vật có tiếng tăm.

Vệ Đoan Ny mua xe hay bảo trì đều là của Phó Thị cho nên được xem là khách quen.

“Vệ tiểu thư, xe của cô chúng tôi xem qua rồi, không dùng được nữa.” Quản lý là người ra đón tiếp dựa vào những gì Giang Việt dặn xuống mà nói

Vệ Đoan Ny sửng sốt, cô không ngờ xe gặp vấn đề nghiêm trọng thế.

“Là bị gì thế? Tôi mới mua cách đây ba năm thôi.” Vệ Đoan Ny vẫn muốn biết lý do

Quản lý kia phản ứng nhanh đáp: “Phụ tùng bên trong hỏng cả rồi, nếu ngoan cố sửa thì chạy được vài tháng lại hỏng tiếp.”

Vệ Đoan Ny ngẫm nghĩ, mặc dù cô giàu có nhưng không muốn lãng phí, nhưng đã nói tới mức này, Vệ Đoan Ny không thể làm gì khác.

“Vệ tiểu thư, hay cô đến cửa hàng xe kế bên chọn xe mới đi.”

Hãng xe và ga ra nằm kế bên nhau, Vệ Đoan Ny thấy thế thì gật đầu.

Đúng lúc cô muốn đi qua cửa hàng xe ô tô xem một chiếc để mua thì chiếc Koenigsegg biển số tứ quý bảy đã dừng trước cửa.

Từ trong xe, chiếc quần âu phẳng phiu của người đàn ông xuất hiện trước sau đó là dáng người cao lớn lịch lãm.

Phó Cảnh Minh đứng thẳng người nhìn vào ga ra dễ dàng bắt gặp gương mặt thanh tú của Vệ Đoan Ny.

Vệ Đoan Ny rất bất ngờ, cô không nghĩ Phó Cảnh Minh sẽ đích thân tới đây.

Gương mặt hắn toát lên một sự phóng khoáng đến ngạo mạn liều lĩnh, nhất là đôi mắt hẹp dài nhìn có vẻ đang cười nhưng mang đến cảm giác bức người khó nói.

“Phó Thiếu, ngài tới đây có việc gì sao?” Quản lý vội chạy ra đón tiếp

Phó Cảnh Minh sải chân đi vào nói: “Xe của Vệ tiểu thư sao rồi?”

“Vệ tiểu thư đang muốn sang cửa hàng xe mua xe mới.”

Quản lý dứt lời cũng là lúc Phó Cảnh Minh đã đứng trước mặt Vệ Đoan Ny, cô chớp mắt vài cái sau đó theo thói quen mà nở nụ cười.

Vệ Đoan Ny rất hay cười, luôn tạo cảm giác vui tươi, thân thiện nhưng Phó Cảnh Minh chưa từng thấy cô thật sự cười tươi, những nụ cười của cô đều là xã giao, lịch sự.

“Anh tới đây là bảo trì xe sao?” Vệ Đoan Ny hỏi

Phó Cảnh Minh đáp: “Nghe nói xe em hư không dùng được nữa, tiếc thật. Đi qua cửa hàng, anh chọn cho em một chiếc.”

Nghe vào có vẻ mang theo ý tốt nhưng Giang Việt cùng quản lý nhận trách nhiệm “diễn” tròn vai thì nhìn nhau không nghĩ như thế.

Vệ Đoan Ny lại thêm bất ngờ, cô vội xua tay: “Không cần đâu, em tự chọn được.”

“Đoan Ny, chúng ta cũng từng là bạn cùng lớp còn là bạn bè với nhau, anh chỉ đang giúp em, anh vẫn hiểu rõ xe hơn em.”

Lời lẽ của Phó Cảnh Minh rất hợp lý, Vệ Đoan Ny muốn từ chối cũng không thể cho nên miễn cưỡng theo chân hắn đi sang cửa hàng xe bên cạnh.

Khi hai người xuất hiện, từ quản lý đến nhân viên đều chạy ra đón tiếp, đứng xếp thành hàng cúi chào kính cẩn.

Lúc này Vệ Đoan Ny mới thấy được thế nào là quyền lực.

Thật ra Tứ Thiếu luôn được chào đón bằng sự nghiêm cẩn kính nhường như thế.

“Đoan Ny, em thích xe màu gì?” Phó Cảnh Minh hỏi

Vệ Đoan Ny nghĩ chốc lát, năm nay cô thấy số cô khá xui nên mặc dù cô thích màu vàng nhưng quyết định chọn màu hợp mệnh.

“Màu xanh dương.”

Phó Cảnh Minh gật đầu, hắn tiến tới chỗ chiếc xe Mini Cooper màu vàng.

“Cái này.”

Vệ Đoan Ny: “?”

Phó Cảnh Minh mặc kệ thái độ khó hiểu của cô, hắn luôn có lý lẽ của mình: “Tôi thấy xe trước của em màu vàng nên nghĩ cái này rất ổn, nếu em thích xanh dương, tôi có thể cho người sửa lại.”

Vệ Đoan Ny ồ một tiếng, nghĩ, vậy anh hỏi tôi chọn màu gì làm gì?

Trước sau không phải anh đã chọn thay tôi sao?

“Vậy giúp em thành màu xanh dương đi, em thấy vận may em đang bị hạn, màu vàng không hợp với em.”

Phó Cảnh Minh ngoắc tay, quản lý vội chạy tới nghe căn dặn, hắn nói: “Trong cửa hàng còn mẫu xe này màu xanh dương không?”

“Không có.”

“Vậy lấy chiếc này đổi lại màu xanh dương cho Vệ tiểu thư, năm ngày sau đem đến chỗ cô ấy.”

Vệ Đoan Ny nhíu mày, cô hỏi: “Năm ngày lận sao? Em tưởng đổi màu xe rất nhanh.”

“Còn giấy tờ nữa, thời gian này em tạm đi taxi đi.”

Vệ Đoan Ny thấy hắn nói rất hợp lý, nào ngờ chưa đáp, Phó Cảnh Minh bồi thêm.

“Hay em muốn đi taxi năm mươi ngàn của tôi? Thật ra tôi cũng không ngại.”

Vệ Đoan Ny nghĩ rằng hắn đùa, bình thường hắn cũng hay đùa như thế mà cô vốn cũng mang tâm lý hoạt bát, cởi mở nên liền cười xán lạn hùa theo.

“Thế phiền Phó Thiếu nhé.”

“Ừ, vậy cần đi đâu cứ gọi tôi.” Phó Cảnh Minh thờ ơ đáp một tiếng

“Hả?” Vệ Đoan Ny kinh ngạc há hốc mồm kêu lên

Thật sao?

Vệ Đoan Ny: "???"