Lúc Vệ Đoan Ny rời khỏi Đế Xa cũng đã gần khuya.
Khi Phó Cảnh Minh đi xuống tầng hầm đỗ xe thì thấy Vệ Đoan Ny đang loay hoay với chiếc xe của mình.
“Đoan Ny.” Phó Cảnh Minh gọi
Vệ Đoan Ny nghe thấy thì quay đầu.
Gương mặt xinh đẹp như búp bê sứ, ánh sáng từ đèn hầm chiếu vào làm gương mặt cô thêm phần mềm mại và dịu dàng.
Mái tóc dài lả lướt trên vai, chiếc váy đen đơn giản càng khiến cô toát lên vẻ thanh thoát nhưng ánh mắt có chút lo lắng như thể cô đang gặp phải vấn đề với chiếc xe.
“Cảnh Minh, sao anh lại ở đây?”
Vệ Đoan Ny hơi bất ngờ nhưng rồi nhanh chóng nở một nụ cười nhẹ nhàng.
Phó Cảnh Minh phớt lờ câu hỏi của Vệ Đoan Ny, hắn hỏi: “Xe có vấn đề sao?”
“Hình như vậy.” Cô có chút rầu rĩ nói
Phó Cảnh Minh nhìn Vệ Đoan Ny không có dáng vẻ năng động, cởi mở hằng ngày mà thay vào đó lại có chút mềm yếu dựa dẫm đột nhiên thấy thích thú.
“Để tôi đưa em về.”
Vệ Đoan Ny sửng sốt, theo bản năng từ chối: “Không cần đâu, em gọi taxi rồi, mai cho người đến lấy xe đem đi sửa là được.”
Phó Cảnh Minh không hài lòng, giờ đã khuya, đi taxi hắn cảm thấy không an tâm, Vệ Đoan Ny lại xinh đẹp quyến rũ, nếu gặp người có ý đồ xấu thì thế nào?
Đột nhiên trong lòng Phó Cảnh Minh dâng lên cảm xúc khó chịu mãnh liệt.
“Em thà đi taxi cũng không đi cùng tôi? Hoặc nếu em muốn, cứ xem xe tôi là taxi đi.”
Vệ Đoan Ny cắn môi, do dự một lát, quả thật quan hệ giữa hai người họ khá tốt nhưng vẫn có chút ngại, không giống Sở Bắc Nghi có thể thoải mái hơn.
Nhìn có vẻ gần nhưng lại xa.
Huống chi nhìn vào Phó Cảnh Minh có vẻ vui tính, phóng khoáng hay cùng Sở Bắc Nghi trêu đùa nhưng hắn rất liều lĩnh.
Thấy cô ngập ngừng, hắn nói tiếp: “Lấy em năm mươi ngàn, phí đi xe như vậy đã được chưa?”
Vệ Đoan Ny không phải vì chuyện này, cô ngại hắn nhưng đã nói đến mức này, cô không có đường từ chối.
Cuối cùng Vệ Đoan Ny lên xe cùng Phó Cảnh Minh.
Giang Việt, trợ lý của Phó Cảnh Minh cũng gọi là quen mặt Vệ Đoan Ny, lịch sự chào cô một cái sau đó tập trung lái xe.
Phó Cảnh Minh ngồi cạnh Vệ Đoan Ny ở hàng ghế sau, thầm liếc nhìn cô.
Hình như cô chỉ cởi mở với Sở Bắc Nghi, là vì thích hắn ta ư?
Phó Cảnh Minh chợt hỏi: “Họp lớp em sẽ đi cùng Bắc Nghi sao?”
Vệ Đoan Ny nhìn sang Phó Cảnh Minh chỉ thấy đôi mắt hẹp dài đen thẳm của hắn nhẹ nhếch ở đuôi, trông có vẻ đang cười nhưng lại có cảm giác nguy hiểm kì lạ.
Vệ Đoan Ny đáp: “Em định thế, đi cùng thì cũng tiện.”
Phó Cảnh Minh ừ một tiếng, không nói thêm nữa.
Cả quá trình sau đó đều im lặng cho đến khi dừng trước căn biệt thự của Vệ Đoan Ny.
Giang Việt giúp cô mở cửa xuống xe, trước khi vào nhà không quên nói cảm ơn với Phó Cảnh Minh.
“Hôm nay cảm ơn anh.”
Nói xong cô lấy trong túi xách ra năm mươi ngàn.
Phó Cảnh Minh: “…”
Hắn bật cười, có chút bất lực, xem ra hắn nên đánh giá cao sự vô tư của cô.
Phó Cảnh Minh ngồi trong xe, cửa kính hạ xuống lộ ra gương mặt sắc sảo anh tuấn, hắn đưa tay cầm lấy năm mươi ngàn mà Vệ Đoan Ny đưa.
“Vào nhà đi.”
Vệ Đoan Ny xoay người mở cổng đi vào nhà, Phó Cảnh Minh nhìn cô vào trong rồi mới nâng cửa kính lên.
Hắn tựa lưng vào ghế nói: “Về thôi.”
Giang Việt nhanh chóng nhấn ga chạy đi.
Phó Cảnh Minh giơ tờ giấy năm mươi ngàn được hắn kẹp trong hai ngón tay, đột nhiên bật cười.
~
Vệ Đoan Ny tắm rửa xong thì lên giường nằm xem điện thoại, cô vẫn chưa từ bỏ việc năn nỉ mẹ Vệ hãy thả lệnh cấm dành cho cô nhưng cơ bản không lung lay được.
Trước nay ba mẹ Vệ không có yêu cầu quá cao với cô, sẽ luôn ủng hộ mọi việc cô làm, hơn hết ông bà dạy cô trước mặt người khác nên có dáng vẻ vui vẻ, tự tin cùng tích cực.
Cho nên từ nhỏ tới lớn cô luôn khoác trên mình là một tiểu thư kiêu sa, cởi mở và năng động.
Nhưng Vệ Đoan Ny thật chất không cứng cỏi như thế, cô luôn có những nỗi rụt rè riêng.
Đột nhiên Vệ Đoan Ny nhớ lại sự giúp đỡ của Phó Cảnh Minh ngày hôm nay.
Hắn luôn mang cảm giác dễ gần đến mức có thể làm bạn nhưng đồng thời chẳng ai dám có gan đó, nó giống như một kiểu xã giao “thân thiện” và chẳng mang theo ý tốt.
Vệ Đoan Ny hiểu rõ hắn có sự kiêu ngạo của mình mà cô là một trường hợp đặc biệt ngẫu nhiên trong sự tuỳ hứng của hắn.
Vệ Đoan Ny không muốn nghĩ, trước mắt phải thành công kết hôn hợp đồng với Thượng Hạo.
Cô nhìn màn hình điện thoại hiện khung chat trắng xóa giữa cô và Thượng Hạo thì căng thẳng đến đổ mồ hôi.
Cô do dự không biết nên nhắn tin trực tiếp mở lời hay từ từ gợi ý việc cô muốn nhờ vả hắn ta.
Theo tính cách của Thượng Hạo, có lẽ sẽ thẳng thừng từ chối.
Vệ Đoan Ny quăng điện thoại qua một bên, úp mặt xuống gối, mệt mỏi cùng thấy phiền toái.
~
Sáng hôm sau, Vệ Đoan Ny ngủ không được, cứ trằn trọc chuyện kết hôn kia.
Cô gọi cho trợ lý đến Đế Xa đem xe của cô đi sửa thì trợ lý báo cho cô rằng Phó Cảnh Minh đã cho người giúp cô mang đi đến ga ra ô tô.
Vệ Đoan Ny sửng sốt, không ngờ Phó Cảnh Minh lại chủ động giúp cô như thế.
Cô nhắn cho hắn một tin, mang theo ý cảm ơn.
Có lẽ hắn đang bận nên không trả lời.
Vệ Đoan Ny cảm thấy tự bản thân nói chuyện với Thượng Hạo không được nên nảy ra ý nhờ Sở Bắc Nghi mở lời giúp, nhưng Sở Bắc Nghi không phải kẻ kín tiếng, sợ nói với anh xong thì không chừng cả thành phố A đều biết.
Vệ Đoan Ny vò đầu, nghĩ mãi không biết nên làm sao.
Đột nhiên điện thoại cô vang lên tin nhắn, còn nghĩ là Phó Cảnh Minh phản hồi nhưng nhìn lại lại là Chung Yến.
[Vệ tiểu thư, có việc cho cậu làm này.]
Trùng hợp, Vệ Đoan Ny đang rảnh.
Cô không suy nghĩ nhiều liền nhắn lại đáp lời: [Việc gì?]
Thì ra Chung Yến có một buổi tiệc nhỏ chủ đề “Tiệc bơi” muốn nhờ Vệ Đoan Ny chuẩn bị ở mảng trang phục giúp cho khách mời lẫn người trình diễn giúp cô ấy.
Vệ Đoan Ny có việc làm thì hai mắt sáng rực, lập tức đồng ý.