Chương 11: Dò hỏi

Đế Xa.

Ba năm qua Đế Xa cũng thay đổi không ít, ngày càng truỵ lạc xa hoa, Lạc Phỉ đi ba năm, Hứa Tranh cũng làm mưa làm gió náo loạn cả thành phố A ba năm.

Sở Bắc Nghi hoa hoa công tử lại có quan hệ yêu đương dây dưa với Vãn Châu gần một năm, chia tay hai năm rồi thế mà lại là một kẻ si tình, lâu lâu Vệ Đoan Ny vẫn biết Sở Bắc Nghi bay sang nước ngoài để nhìn Vãn Châu.

Cô đi thẳng lên phòng VIP 999, căn phòng quen thuộc của Tứ Thiếu, đối với Vệ Đoan Ny không ai cản trở.

Căn phòng ngập trong ánh đèn vàng mờ ảo, lúc Vệ Đoan Ny bước vào trùng hợp lại có mỗi Thượng Hạo đang ngồi ở sô pha uống rượu.

Tính cách Vệ Đoan Ny trước mặt mọi người chính là cởi mở nhưng cô lại thấy không thể nói quá nhiều với Thượng Hạo.

Hắn ta quá điềm tĩnh, tâm tư sâu kín thật sự khó đoán.

“Em tưởng Bắc Nghi đến rồi, em có nhắn tin anh ấy trước khi đến.” Vệ Đoan Ny có chút khó xử nói

“Ừ.” Thượng Hạo thuận miệng đáp một tiếng

Thượng Hạo khoác trên người sự điềm đạm, tĩnh lặng, lại như một tượng ngọc hoàn hảo chẳng chút tỳ vết, càng nhìn càng say mê nhưng lại chẳng dám đến gần quá mức.

Vệ Đoan Ny gần như thu hết can đảm ngồi xuống sô pha đối diện Thượng Hạo, nghĩ đến chuyện kết hôn, hợp đồng đã soạn thì chần chừ.

Thượng Hạo nhướn nhẹ mày, thấy Vệ Đoan Ny cứ bày ra vẻ ấp úng thì hỏi: “Vệ tiểu thư hôm nay sao không khuấy động như mọi ngày?”

Làm sao giống?

Bình thường khi ở cùng Tứ Thiếu, có thêm Sở Bắc Nghi và những người khác, cô mới có thể đùa giỡn vui vẻ thoải mái nhưng hiện tại là ở riêng, nói cái gì vui được?

Vệ Đoan Ny dù sao giỏi nhất là diễn, cô lập tức nở nụ cười tươi rói, dáng vẻ cười cợt: “Tam Thiếu, tại sợ anh phiền thôi, nếu anh không ngại thì em có thể trò chuyện với anh.”

Thượng Hạo thấy Vệ Đoan Ny lại có dáng vẻ cởi mở, vui tươi hàng ngày chỉ cong nhẹ môi, hắn ta đặt ly rượu lên bàn.

“Ồ, nói chuyện gì?”

Vệ Đoan Ny thấy Thượng Hạo thế mà chịu nói chuyện, cô nhanh chóng bắt cơ hội.

“Tam Thiếu, anh có suy nghĩ kết hôn không?”

Thượng Hạo yên lặng ngẩng đầu nhìn Vệ Đoan Ny.

Vệ Đoan Ny có cảm giác, hình như cô vừa nói sai.

Cô quên mất, Thượng Hạo ghét nhất là tình yêu.

“Ý em là hôn nhân hợp đồng.” Vệ Đoan Ny vội sửa lời

Ánh mắt Thượng Hạo không thuyên giảm sự áp bức vô hình dành cho Vệ Đoan Ny, hắn ta nhàn nhạt đáp: “Vì sao phải làm mấy cái vô bổ đó?”

Vệ Đoan Ny… được rồi, Thượng Hạo không dễ nói chuyện nhất trong Tứ Thiếu, cô thừa nhận, Hứa Tranh cô còn dám chọc chứ Thượng Hạo thì không.

“Haha, xem như em đùa đi.” Vệ Đoan Ny cười qua loa đáp

“Vệ Đoan Ny, em chơi chung với Sở Bắc Nghi mãi nên dần thành kẻ ngốc giống cậu ta sao?” Thượng Hạo không ngạo châm chọc

Vệ Đoan Ny: “?”

Đúng lúc này tiếng mở cửa khuấy động hai người, còn chưa thấy người đã nghe tiếng.

Sở Bắc Nghi vừa vào đã lên tiếng chào hỏi: “Xin chào Tam Thiếu, chào Vệ tiểu thư, hai người đang nói gì thế?”

Vệ Đoan Ny đưa mắt ra cửa, thế mà còn có thêm Phó Cảnh Minh, cô quên mất, Sở Bắc Nghi thường xuyên đi cùng Phó Cảnh Minh.

Phó Cảnh Minh quét mắt nhìn đến Vệ Đoan Ny, mày hơi nhíu, vì sao sắc mặt cô nhợt nhạt như thế?

“Em bị Thượng Thiếu rút máu hay sao mà mặt trắng thế? Hay em chọc cậu ta giống như năm xưa em chọc Hứa Tranh?”

Vệ Đoan Ny: “…”

Phó Cảnh Minh, đừng có câu nào cũng móc họng được không?

Vệ Đoan Ny ai oán nhìn Phó Cảnh Minh, cảm thấy cái miệng đó không bao giờ nói được lời hay ý đẹp.

Phó Cảnh Minh cười ngả ngớn ngồi xuống cạnh Sở Bắc Nghi.

Thượng Hạo đá chân vắt chéo lên đùi, ba người này thật ồn.

“Đoan Ny, cậu hẹn tôi ra đây uống rượu, đột ngột thế?” Sở Bắc Nghi hỏi

Vệ Đoan Ny đáp: “Sợ cậu thất tình buồn.”

Phó Cảnh Minh nghe thấy thì bật cười, câu lấy bả vai Sở Bắc Nghi chỉ thấy anh mặt đã tối đen khi bị chọc trúng chỗ đau.

“Sở Thiếu, Đoan Ny nói đúng, đừng giận, đừng giận.”

“Mẹ nó, ông đây là trò đùa của hai cậu à? Vệ Đoan Ny, cậu rốt cục có phải bạn tôi không?” Sở Bắc Nghi tức anh ách rống giận

Vệ Đoan Ny cười nhẹ lại nói: “Tớ chỉ muốn an ủi cậu.”

“Không cần cách an ủi đó của cậu.” Sở Bắc Nghi lại giận dữ nói

Vệ Đoan Ny bị chọc cười, cô hiểu rõ tính cách của Sở Bắc Nghi, thích chọc người khác nhưng không muốn ai chọc mình, bị trêu sẽ như chú chó lớn bị giẫm đuôi mà la oai oái.

Thượng Hạo không tham gia, ba người này quả nhiên phiền phức.

“À, chuyện họp lớp, hai cậu tham gia thật sao?”

Sở Bắc Nghi nâng ly rượu nhìn Vệ Đoan Ny cười hỏi: “Bộ hai chúng tôi giống đùa giỡn hả? Cũng mười mấy năm rồi, mặc dù lớp đó tôi không còn nhớ ai hết nhưng đi họp chắc sẽ thú vị.”

Phó Cảnh Minh một bên bồi thêm: “Em đã rủ thì bọn anh nên nể mặt.”

Khóe môi Vệ Đoan Ny giật nhẹ, ai nể mặt ai, đều do Chung Yến năn nỉ bắt cô mở lời.

“Đoan Ny, nhân dịp họp lớp kiếm bạn trai đi, gái ba mươi là gái ế đó.”

Vệ Đoan Ny đã quen với cái miệng hỗn của Sở Bắc Nghi, lại nói: “Sở Thiếu, cậu yên tâm, nếu có bạn trai thì tôi cưới luôn chứ không để như cậu đâu.”

Sở Bắc Nghi lại bị chọc, miệng chửi thề làm cho Vệ Đoan Ny cười khúc khích.

Phó Cảnh Minh thầm nghĩ, không giống lắm, không phải Vệ Đoan Ny đi theo con đường chủ nghĩa độc thân sao?