Vệ Đoan Ny nhận tin cả Phó Cảnh Minh và Sở Bắc Nghi đều sẽ tham gia họp lớp thì sửng sốt.
Xem ra dễ dàng hơn cô nghĩ, tưởng rằng muốn mời hai ông phật lớn đó sẽ rất khó khăn.
Bữa sáng trong nhà vẫn ồn ào như thường lệ.
Mẹ Vệ vừa thấy con gái bước xuống liền tiếp tục chủ đề bất tận.
“Ny Ny, hay mẹ dẫn con đi xem mắt nhé? Hôm qua dì Phương giới thiệu một cậu kỹ sư ở khu công nghệ cao.”
“Con không hứng thú với kỹ sư, cảm ơn mẹ.” Vệ Đoan Ny ngồi xuống ghế, giọng bình thản đáp
“Vậy con muốn người làm gì? CEO? Diễn viên? Hay thiếu gia trăm tỷ?” Mẹ cô tròn mắt hỏi
“Không cần ai hết. Con còn công việc và cả bộ sưu tập sắp ra mắt.” Cô đáp, không muốn tranh cãi thêm
Mẹ Vệ thở dài, quay sang lườm ba Vệ: “Ông thấy chưa? Nó nói chuyện như gió thoảng mây bay.”
Ba Vệ giơ tờ báo lên, nấp sau đó như một tấm khiên vô hình.
“Ny Ny, không phải con quen biết Tứ Thiếu sao, không lẽ không ưng ai trong số họ.”
Vệ Đoan Ny nghe xong đến suýt sặc, đột ngột mẹ cô lại quăng cho cô đống lửa vào người không sợ cô bỏng sao?
“Mẹ.” Cô bất đắc dĩ gọi bà
Tứ Thiếu có ai tốt, phụ nữ xung quanh không ít, kêu cô ưng mắt một trong bốn người họ chắc chắn không thể.
Huống chi cô chỉ xem họ là bạn.
“Ny Ny, con thật sự là ép mẹ đó.”
Mẹ Vệ không muốn nhượng bộ nữa, con gái ba mươi đã là lớn tuổi, chưa kể tới chuyện sinh con, bà cũng vì lo lắng cho cô.
“Khi nào con đem rể về thì mẹ cho con tiếp tục tham gia công việc ở Vệ Thị, con đừng nghĩ dựa vào cái danh tiếng của con thì mẹ không chèn ép được, mẹ là mẹ con, mẹ ở trong nghề này lâu hơn con.”
Quả thật Vệ Đoan Ny không đấu lại ba mẹ mình, hai người họ ở trong lĩnh vực thời trang còn có chỗ đứng hơn cô.
Cô là thừa hưởng từ họ, muốn vượt mặt rất khó.
“Mẹ, mẹ…”
Mẹ Vệ mặc kệ, bà nói tiếp: “Để mẹ xem không có công việc, con có chịu yêu đương không?”
Vệ Đoan Ny rầu rĩ, chán nản không muốn đôi co trực tiếp đứng dậy rời đi.
Cô biết mẹ cô làm thật, bà chắc chắn không cho cô tập trung vào công việc nữa, hoàn toàn chặn con đường sự nghiệp của cô.
Trợ lý của Vệ Đoan Ny báo tin, phó chủ tịch tức là mẹ cô đã tạm thời cách chức vị trí giám đốc của cô mà ngay cả những show thời gian cũng không cho cô tham gia.
Đến cả vấn đề hợp tác thương hiệu Senie bà cũng chặn hết, triệt con đường sống của cô.
Vệ Đoan Ny nhìn thì thấy tính cách mạnh mẽ nhưng bên trong lại mềm, cô không cứng đầu quá lâu cũng luôn tự thức thời.
Cô liền nhắn cho mẹ Vệ: [Được rồi, con gái sẽ tìm rể cho mẹ.]
Vệ Đoan Ny luôn biết cách lạt mềm buộc chặt, cô sẽ làm mẹ Vệ yên tâm trước, thả hết lệnh cấm cho cô, bên cạnh đó sẽ tìm một ông chồng hợp đồng để chứng minh cho ba mẹ thấy.
Ranh mãnh sau lưng giở trò, đợi một thời gian thì ly hôn, cứ lấy lý do không hợp mà đường ai nấy đi, lúc đó mẹ Vệ cũng không ý kiến được nữa.
Nghĩ vậy Vệ Đoan Ny lên danh sách những người có khả năng làm chồng mình.
Chọn tới chọn lui, cảm giác chẳng ai hợp cả, chọn đồ mặc còn chưa rắc rối như thế.
“Chọn ai đây?”
Vệ Đoan Ny lẩm bẩm nhìn danh sách được liệt kê, chợt nhớ ra gì đó, mẹ cô nói Tứ Thiếu, a, được, cứ đối phó trước mắt đã.
Trong Tứ Thiếu, chọn một người vậy.
Hứa Tranh và Sở Bắc Nghi đều không được, hai người họ đã có cô gái trong lòng nên bỏ qua.
Chỉ còn Phó Cảnh Minh và Thượng Hạo, Phó Cảnh Minh không thể, hai người bằng tuổi, học chung, tính tình Phó Cảnh Minh, Vệ Đoan Ny hiểu, một chữ diễn tả — liều.
Thượng Hạo rất đủ tiêu chuẩn, không nói chuyện tình yêu, không có người trong lòng càng ít nói, trầm tĩnh, kết hôn hợp đồng với hắn là thích hợp nhất.
Chọn Thượng Hạo vậy.
Hai mắt Vệ Đoan Ny sáng lên, suy nghĩ một bản hợp đồng trong đầu.