Chương 47

Hoắc Thiện Thiện vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, cầm điện thoại lên nhìn thì trời đã ba giờ chiều.

Cô vội vàng bật dậy, tiện tay cầm lấy chiếc lược chải sơ qua mái tóc rối bù vì ngủ, rồi dùng kẹp tóc túm gọn lên, bước nhanh xuống lầu.

Lúc này, mẹ Hoắc đang ngồi trong phòng khách nói chuyện với Kỳ Yến Thanh. Nhìn thấy con gái ngủ đến tận giờ này mới dậy, bà không nhịn được mà lên tiếng trách yêu:

“Đêm qua con lại thức khuya nghịch điện thoại nữa phải không?”

Hoắc Thiện Thiện lập tức lắc đầu: “Đâu có.”

Tối qua cô thật sự đi ngủ rất sớm. Vì muốn điều chỉnh lại giờ giấc, cô thậm chí còn kết thúc buổi livestream sớm với lý do không khỏe.

Thế nhưng mẹ Hoắc rõ ràng không tin. Bà nhìn cô rồi nói: “Nếu con ngủ sớm thật, thì sao lại ngủ thẳng đến ba giờ chiều thế này?”

Hoắc Thiện Thiện đi tới bên cạnh Kỳ Yến Thanh, đưa tay nắm lấy tay anh, nhìn mẹ với vẻ bất đắc dĩ: “Mẹ, mới ba giờ thôi mà...”

Nghe cô nói vậy, mẹ Hoắc trừng mắt: “Mới ba giờ?”

Hoắc Thiện Thiện lập tức ngậm miệng, kéo tay Kỳ Yến Thanh đi ra ngoài. Vừa đi vừa nói với mẹ:

“Mẹ, con dẫn anh Yến Thanh lên núi hái đào!”

Nghe vậy, mẹ Hoắc mới nhớ ra Yến Thanh vẫn còn ở đây.

Vì muốn giữ thể diện cho con gái trước mặt khách, mẹ Hoắc không tiếp tục cằn nhằn nữa. Bà dặn dò:

“Đi đi! Hái nhiều một chút để Yến Thanh mang về ăn. Cây đào bên cạnh sân phơi thóc trái ngọt lắm, con dẫn Yến Thanh tới đó hái đi.”

Hoắc Thiện Thiện vừa gật đầu vừa cầm lấy chiếc giỏ tre, nắm tay Kỳ Yến Thanh rảo bước lên núi.

Kỳ Yến Thanh nhìn bàn tay cô đang nắm tay mình, khóe môi khẽ cong lên, lặng lẽ theo sau cô lên núi.



Chờ đến khi đã đi khuất khỏi tầm mắt của mẹ Hoắc, Hoắc Thiện Thiện mới buông tay Kỳ Yến Thanh ra.

Nhưng vừa buông ra, anh lại chủ động nắm lấy tay cô lần nữa.

Cô quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn anh, chớp chớp mắt đầy nghi hoặc.

Kỳ Yến Thanh nhìn cô, mặt không đỏ, hơi thở vẫn đều, nhẹ nhàng nói:

“Anh sợ đi lạc.”

Hoắc Thiện Thiện: “…” Anh tưởng em ba tuổi chắc?

Cô vừa nghĩ cô không phải là trẻ ba tuổi, vừa để mặc cho anh nắm tay mình, tiếp tục đi lên núi, còn tiện tay đưa luôn chiếc giỏ tre cho anh cầm.

Trước giờ Kỳ Yến Thanh chỉ thấy mấy người bạn của mình xách túi hiệu mấy chục triệu cho bạn gái, không ngờ có ngày mình sẽ xách giỏ tre cho bạn gái.

Anh vừa đi theo cô vừa hỏi: “Thiện Thiện, em thích loại túi hãng nào nào?”

Hoắc Thiện Thiện đang tập trung nhìn đường núi, không nghe rõ câu hỏi, liền dừng bước, quay đầu lại:

“Anh vừa hỏi gì cơ? Em không nghe rõ.”

Kỳ Yến Thanh lặp lại câu hỏi.

Hoắc Thiện Thiện nhíu mày khó hiểu nhìn anh:

“Anh hỏi thế làm gì? Đừng nói với em là anh định tặng em túi hiệu đấy nhé? Em không thích hàng hiệu đâu.”

“Nếu anh thật sự muốn tặng quà, thì tặng em trang sức bằng vàng ấy!”

Cô không thể thưởng thức được mấy cái túi hàng hiệu mà rẻ nhất cũng mấy vạn tệ, ngược lại còn thấy phí tiền.

So với túi hiệu, cô thích trang sức vàng hơn nhiều!

Tuy nói nghe có vẻ tục khí, nhưng không sao cả cô vốn là người như vậy, thích gì thì nói nấy.

Nghe cô thẳng thắn như thế, Kỳ Yến Thanh mỉm cười đáp:

“Được, lần sau anh tặng em một bộ trang sức vàng.”

“Một bộ luôn á?”

Hoắc Thiện Thiện tròn mắt nhìn anh, kinh ngạc hỏi: “Rốt cuộc anh có bao nhiêu tiền tiết kiệm vậy?”

Kỳ Yến Thanh hơi chột dạ, cúi đầu nhìn viên đá dưới chân, nhẹ giọng đáp:

“Anh cũng không nhớ rõ nữa…”

Thực ra là anh không nhớ nổi trong tài khoản mình có bao nhiêu tiền vì thật sự quá nhiều.

Nhưng Hoắc Thiện Thiện không nghĩ nhiều đến thế.

Cô nghe xong liền vừa tiếp tục nắm tay anh đi lên núi, vừa cố kiềm chế sự cám dỗ từ vàng bạc, cắn răng từ chối:

“Thôi, anh đừng mua, để dành tiền mua nhà còn hơn!”

Kỳ Yến Thanh nhìn sườn mặt cô, bật cười:

“Thiện Thiện, sau khi mua xong trang sức cho em, anh vẫn còn đủ tiền mua nhà ở thành phố H mà.”

Nghe vậy, Hoắc Thiện Thiện lập tức quay sang anh:

“Vậy thì dẫn em đi mua! Em muốn đích thân chọn kiểu dáng đó nha!”

Kỳ Yến Thanh nhìn dáng vẻ ham tiền dễ thương của cô, bật cười gật đầu:

“Được.”

Vừa trò chuyện, Hoắc Thiện Thiện vừa dẫn Kỳ Yến Thanh đi đến bên cạnh sân phơi thóc sau nhà.

Sân phơi thóc lúc đầu là chỗ để xe bây giờ, ba cô đã xây lại một sân phơi mới trên núi bằng xi măng, còn dựng thêm một kho nhỏ bên cạnh để cất kê và máy xay lúa.

Cô dẫn Kỳ Yến Thanh tìm đến cây đào mẹ cô đã nói, nhưng phát hiện gần như toàn bộ quả dưới gốc đã bị hái gần hết.

Cô quay lại nhìn anh:

“Anh cầm giỏ đứng đây, em trèo lên cây hái cho anh mấy quả đào ngọt nhất trên ngọn nhé!”

Kỳ Yến Thanh nghe cô nói xong, một lúc sau mới kịp phản ứng.

“…”