Chương 28

Buổi chiều, Hoắc Thiện Thiện giúp ba trồng hết hoa hồng nguyệt quý vào vườn, rồi lại cùng mẹ hái được hai sọt đào mang về, chuẩn bị để ngày mai ba sẽ lái xe ba bánh chở ra chợ bán.

Bởi vậy, đến lúc ăn tối, cô ăn liền hai bát cơm, mới chỉ thấy no khoảng bảy phần, vừa mới định đứng dậy múc bát thứ ba…

Mẹ cô đã giấu không được nỗi lo lắng nhìn cô: “Thiện Thiện à! Con thật sự nên ăn ít lại một chút, giảm cân đi.”

“Mẹ không phải chê con béo đâu, mà là mập quá không tốt cho sức khỏe, mỡ nhiều sẽ chèn ép các cơ quan nội tạng…”

Hoắc Thiện Thiện biết mẹ nói vậy là vì lo cho cô, nên đành đặt bát đũa xuống, nhìn bà nói:

“Vâng mẹ, con không ăn nữa.”

Nghe cô nói vậy, mẹ Hoắc mới mỉm cười hài lòng: “Ngoan, thèm ăn thì ra vườn hái trái dưa chuột mà ăn.”

“Mẹ vừa hái ớt ngoài ruộng lúc nãy, thấy mấy trái dưa vàng mới mọc, đúng độ ngon nhất để ăn đấy.”

Nghe vậy, mắt Hoắc Thiện Thiện sáng bừng lên, gật đầu lia lịa rồi vui vẻ chạy ra vườn rau.

Hiện giờ đang là mùa hè, vườn rau trong nhà xanh tươi mơn mởn, nhìn mà mát cả lòng. Hoắc Thiện Thiện vừa mới ra vườn, đi qua hai luống tỏi và hành.

Luống thứ ba trong vườn trồng hẹ, luống thứ tư thì là ớt cay.



Hoắc Thiện Thiện không hứng thú với mấy loại rau không ăn sống được này, liền bước tiếp đến cuối vườn, chỗ mảnh đất nằm sát bên hồ nước.

Ở nông thôn, các luống rau thường được trồng gần hồ nước để tiện tưới tiêu. Bên hồ, nhà cô còn dựng vài giàn tre vì các loại dây leo như khổ qua, mướp, bí đỏ, bí đao, đậu đũa, dưa leo đều cần có giàn để bám vào.

Cô tiến lại gần giàn dưa leo, vừa định đưa tay hái thì chợt phát hiện, đám dây dại mọc ven hồ mà ba cô từng mang về từ trên núi, giờ cũng đã kết quả đỏ au.

Đó là loài cây dại ba cô đặc biệt đào mang về trồng bởi biết con gái thích ăn. Trồng một vòng ven hồ vừa đủ cho Hoắc Thiện Thiện ăn thỏa thích, lại còn có tác dụng phòng người lạ lén vào hồ bắt cá, vì dây này khi chạm vào người thì rất đau.

Có điều, vì không phải mọc trong rừng sâu, nên cây trồng bên hồ thường ra quả muộn hơn. Mấy ngày trước, ngày nào cô cũng ra ba lần ngóng xem đám quả có đổi từ vàng xanh sang đỏ không, vì chỉ khi chuyển đỏ mới là chín.

Nhưng đợi mãi vẫn chưa thấy đỏ, cô đành nhìn đám quả vàng mà thèm, thậm chí có ngày không nhịn được, hái đại một trái hơi vàng nhất để ăn, hậu quả chua đến mức làm cô không dám ra vườn mấy hôm liền.

Không thấy thì mới không thèm ăn.

Giờ thấy quả đã đỏ, Hoắc Thiện Thiện quên luôn chuyện hái dưa leo, hí hửng nâng nhẹ một dây lên kiểm tra, phát hiện bên dưới còn nhiều trái đỏ hơn nữa!

Cô mừng rỡ hái một quả đỏ rực, ra mép hồ rửa sơ rồi nhét luôn vào miệng.