Chương 27

Hoắc Thiện Thiện chơi điện thoại đến tận 2 giờ rưỡi sáng mới đi ngủ. Vì vậy lúc cô tỉnh dậy, đã gần 11 giờ trưa.

Cô ngồi bật dậy khỏi giường, mở tủ quần áo, tùy tiện chọn một chiếc váy liền đỏ in hoa nhỏ, rồi đi xuống lầu.

Ba mẹ cô biết bình thường buổi sáng cô không ăn sáng, nên cũng chẳng để phần. Nhưng trên bàn vẫn để một cái giỏ tre đan, bên trong là những quả đào mà cô thích ăn.

Hoắc Thiện Thiện cầm lấy quả to nhất, đi vào bếp, mở vòi nước rửa sạch lớp lông tơ bên ngoài, rồi cầm dao gọt vỏ.

Hiện tại đang là mùa đào giòn chín sớm, còn đào mật chín muộn thì vẫn chưa tới vụ.

Hoắc Thiện Thiện ăn đào giòn thì nhất định phải gọt vỏ, cô luôn cảm thấy lớp vỏ khiến hương vị bị ảnh hưởng.

Ăn xong một quả đào còn to hơn cả nắm tay mình, cô cảm thấy bụng cũng đỡ đói, nên cũng chẳng muốn ăn gì thêm.

Không phải vì cô đang yêu đương rồi nên muốn giảm cân.

Mà là cô biết, khoảng 11 giờ rưỡi, ba cô sẽ về nhà nấu cơm trưa.

Ba cô nấu ăn cực ngon, lúc trẻ ông từng theo học một đầu bếp thường đi nấu bữa tiệc mừng thọ, đám cưới trong làng suốt mấy chục năm.

Hoắc Thiện Thiện luôn cảm thấy, việc cô mũm mĩm như bây giờ, không thể không liên quan đến tay nghề bếp núc của ba!



Buổi chiều, khi Hoắc Thiện Thiện đang no bụng, ngủ đủ, ngồi chơi đánh đu dưới cây bưởi trong sân, thì Bùi Hoài Viễn say như chết được Cố Trì Uyên cõng về ký túc xá.

Cố Trì Uyên trực tiếp vác Bùi Hoài Viễn vào phòng tắm, đặt dưới vòi sen, mở nước lạnh xối thẳng lên người đang bất tỉnh mà vẫn còn gọi “Thiện Thiện” mãi không thôi.

Bị nước lạnh xối vào người, Bùi Hoài Viễn tỉnh táo lại đôi chút, hé mắt nhìn người đang đứng trước mặt, lắp bắp: “Uyên… anh Uyên, anh… anh làm gì vậy?”

Cố Trì Uyên nhìn bộ dạng này của bạn mình, hận không thể đập cho một trận: “Chỉ vì một đứa con gái chưa từng gặp mặt.”

“Đáng để cậu thành ra thế này à?”

Bùi Hoài Viễn nghe vậy lại nhớ đến chuyện tối qua Hoắc Thiện Thiện nói chia tay với mình, còn chặn luôn cả WeChat.

Hai mắt đỏ hoe, anh nhìn Cố Trì Uyên, giọng khàn đặc: “Anh Uyên, anh không hiểu đâu… Thiện Thiện không giống những người khác.”

“Em yêu cô ấy… Em không thể sống thiếu cô ấy… Không có cô ấy, em thật sự sống không nổi…”

Cố Trì Uyên nghe đến câu cuối, trừng mắt không dám tin: Vì một cô gái mà không sống nổi à?

Thế gian này thật sự có kẻ si tình đến thế sao? Anh đúng là được rửa mắt!

Anh túm lấy cổ áo sơ mi trắng của Bùi Hoài Viễn, nghiến răng nghiến lợi ghé sát vào tai anh ta:

“Nếu đến cái chết cậu cũng không sợ, sao không đi tìm cô vậy?”

“Nếu cô ta không chịu ở bên cậu, thì xây cho cô ta một cái l*иg, nhốt vào đấy cả đời, để cô ta ở bên cậu cả đời…”

“Cô ta có chạy cũng chẳng thoát. Như vậy cậu mới có thể mãi mãi giữ được cô ta.”

“Dù cô ta có trốn được, thì cùng lắm cậu cũng chỉ phải ngồi tù vài năm vì tội giam giữ người trái phép. Ra tù rồi, cậu vẫn có thể tiếp tục bắt cô ta lại, tiếp tục nhốt cô ta…”

“Hơn nữa, với thế lực nhà cậu, biết đâu còn chẳng phải ngồi tù ấy chứ.”

Cố Trì Uyên biết rõ bản thân đang xúi bậy Bùi Hoài Viễn làm vậy với cô gái tên Hoắc Thiện Thiện kia, cũng chẳng phải hành động đúng đắn gì. Nhưng anh vốn dĩ cũng không phải người tốt.

Anh không thể trơ mắt nhìn người anh em lớn lên cùng mình từ nhỏ vì một người con gái mà đi tìm cái chết. Không còn cách nào, chỉ đành dùng mọi thủ đoạn giúp bạn mình đạt được ước nguyện.

Bùi Hoài Viễn nghe lời này xong, trong đôi mắt vốn đã u ám vô hồn lại dần hé lên một tia sáng yếu ớt, như kẻ hấp hối vừa vớ được cọng rơm cứu mạng.