Chương 27

Đội ngũ của Nguyên Viện lần này đi ra ngoài chính là để tìm kiếm vật tư, lúc này trên người cô ấy đương nhiên là không có gì cả. Cô ấy tìm thêm một lát, tay dừng lại ở cổ, nơi đó treo một chuỗi vòng cổ vàng kim.

Cái dây chuyền này là bố mẹ mua cho cô ấy khi còn nhỏ, cô ấy vẫn luôn đeo. Vàng trong thời kỳ tai nạn hiện tại thực sự không đáng tiền, nhưng trên người cô ấy ngoài cái này cũng không có thứ gì khác.

Nguyên Viện quyết tâm, cô ấy tháo vòng cổ ra, đặt lên quầy, sau đó bước ra khỏi tiệm đồ uống.

Dù cô ấy tạm thời thế chấp vòng cổ ở đây, nếu cô ấy có thể sống sót, sau này sẽ lấy vật tư đổi lại vòng cổ.

Nguyên Viện ra khỏi tiệm đồ uống, lần này cô ấy có mục đích rõ ràng hơn. Cô ấy lập tức đi về phía nhà hàng, cửa nhà hàng cũng mở ra. Cô ấy rất thành thạo tìm thấy nhà bếp, nhưng sau khi tìm kiếm một hồi, vẫn không tìm thấy nguyên liệu nấu ăn. Cửa hàng này dường như cũng vừa trang trí xong, căn bản chưa khai trương.

Không còn cách nào khác, Nguyên Viện đành phải lui ra. Lần này cô đi về phía siêu thị, bước vào siêu thị, Nguyên Viện liền thở phào nhẹ nhõm. May mắn thật, lần này kệ hàng siêu thị chất đầy đủ loại đồ vật. Nguyên Viện tìm một lúc, phát hiện có một cái rương gỗ rất lớn chất đầy bánh mì nướng, nhưng khe hở ở giữa những chiếc bánh mì nướng này dường như lớn hơn bánh mì nướng bình thường, giống hệt như một chiếc bánh mì nướng cỡ lớn được cắt miếng rồi đóng gói cẩn thận.

Nguyên Viện không để ý đến những điều đó, cô ấy xé bao bì bánh mì, ăn ngấu nghiến. Chỉ ăn một cái là cô ấy ngừng lại, bánh mì rất mềm và rất lớn, một cái là đủ no. Cô ấy ăn xong bánh mì, sự mệt mỏi trên người liền ập đến. Chạy thoát một ngày trời, lúc này ăn uống no đủ, người liền buồn ngủ.

Nguyên Viện cố gắng vực dậy tinh thần, cầm một cái chăn trong siêu thị, lại tìm thấy một cái thùng giấy lớn, nằm vào trong rồi ngủ.

Ý thức dần dần bắt đầu mơ hồ, cô ấy vẫn đang suy nghĩ, ngày mai cô ấy sẽ trở lại đường cũ, xem con kền kền kia đã rời đi chưa. Nếu con kền kền đó không rời đi, không biết cô ấy còn có thể ở lại đây thêm một thời gian nữa không. Nơi này có ăn có uống, nếu bố mẹ cũng ở cùng thì tốt biết bao. Đợi nguy cơ được giải trừ, cô ấy nhất định sẽ đi tìm kiếm vật tư, sau đó đổi lại vòng cổ của mình.

Không biết lúc đó, cô ấy có thể đổi thêm một chút nhu yếu phẩm trong siêu thị không nhỉ.

Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong nhà, đồng hồ sinh học của Kiều Cửu cũng nhắc nhở anh nên rời giường.

Kiều Cửu nhanh nhẹn rời giường, sắp xếp lại chăn đệm, tiếp theo rửa mặt.

Anh không ngủ nướng, trước kia thì có, nhưng bây giờ có bóng ma tâm lý nên không nằm nán trên giường nữa.

Kiều Cửu đi vào bếp đun nước để nấu một bát mì cho mình. Trong bếp các loại gia vị đều rất đầy đủ. Từ sau khi bố mẹ mất tích, anh sống một mình đã ba năm, khả năng tự xoay sở của anh vốn đã rất mạnh, ba năm nay kỹ năng sống càng thăng tiến vượt bậc.

Món mì này gia vị nêm nếm không kém gì tiệm mì bên ngoài.

Chờ mì chín, Kiều Cửu vớt ra cho vào bát đã nêm sẵn gia vị, bưng tô mì đặt lên bàn.

Anh vừa thong thả ăn mì vừa lướt điện thoại.

Kiều Cửu xem tin nhắn trước, có người vừa gửi tin cho anh.

[Huấn luyện viên Nhện: Cửu ơi, nhờ cậu một chuyện nhé! Trước tớ có mua một con nhện bắt chim, nhưng bên bán có chút chuyện nên tớ với họ thương lượng lùi lại ngày giao. Giờ tớ đang đi công tác ở bến cảng X, không lấy được. Cậu giúp tớ lấy về, rồi để ở nhà cậu hai ngày nhé, mốt tớ về liền.]

Huấn luyện viên Nhện là một người chuyên về bò sát cảnh, trong nhà nuôi không ít bò sát. Một lần, video của Kiều Cửu vô tình quay qua cửa sổ thấy được cảnh bên ngoài. Huấn luyện viên Nhện xem video, phát hiện nhà đối diện với cửa sổ đó chính là nhà mình, thế là hai người vô tình kết nối được với nhau.