Nguyên Huyên sinh ra đã là một quân cờ, vì đại cục mà phải giả làm nam nhi, sắm vai Thái tử suốt hơn mười năm. Sau khi hoàng đệ chào đời, Nguyên Huyên bị buộc phải khôi phục thân phận nữ nhi, trở thàn …
Nguyên Huyên sinh ra đã là một quân cờ, vì đại cục mà phải giả làm nam nhi, sắm vai Thái tử suốt hơn mười năm.
Sau khi hoàng đệ chào đời, Nguyên Huyên bị buộc phải khôi phục thân phận nữ nhi, trở thành một quân cờ bị bỏ, thân cô thế cô, ai ai cũng mong nàng chết sớm một chút.
Vừa thành thân chưa đầy một năm, phò mã ngoài mặt vốn kính cẩn lễ độ, lại âm thầm thay lòng đổi dạ, công khai dây dưa với người khác, khiến cả triều trong ngoài đều bàn tán xôn xao.
Người người cười chê nàng thô lỗ điên rồ, không giữ được trượng phu.
Chưa đợi Nguyên Huyên nổi giận, nữ tử kia đã vội vã đến phủ cúi mình khẩn khoản.
“Tiểu nữ chẳng cầu vị trí thϊếp thất, chỉ nguyện công chúa sớm ngày bước lên ngôi hoàng đế.”
Nguyên Huyên thoáng ngây người, trăn trở suốt một đêm vẫn chẳng thể nghĩ ra, mưu kế đoạt vị kia rốt cuộc bị lộ ra từ bao giờ?
Nhưng kịch bản xưng đế ấy, nàng nhận rồi.
Mưu tính nhiều năm, nàng lần nữa trở về Phượng Các, ruồng bỏ trượng phu, thu nạp quyền lực vào tay, thanh trừ triều chính… Cuối cùng, vào đêm cuối thu se lạnh, Nguyên Huyên dẫn theo Cấm Vệ Quân gõ cửa điện Thái Cực, lộ ra cốt cách phản nghịch đã ngủ yên bấy lâu.
“Phụ hoàng mở cửa, cô muốn đăng cơ.”
Từ đó, các nàng khai sáng thịnh thế, lưu danh thiên cổ.
Truyện này tác giả viết hay lắm luôn nhưng thuần quyền mưu chính kịch nên ít người xem quá buồn ghê 🥺