Đêm đã xuống trên mái ngói hoàng cung, bóng đèn l*иg bên ngoài lay động như từng nhát dao cắt lên bầu không khí đang đóng thành đá trong đại điện. Sau thất lễ ở phần giao bôi, đôi tân nhân được mời lùi ra sau một màn bình phong lớn, nơi có thể nghe rõ từng nhịp thở gấp gáp và tiếng thì thào từ những người dự lễ. Nhưng bàn dân thiên hạ vẫn chưa thôi đưa mắt về phía ấy; tất cả đều chờ xem kịch bản nào sẽ diễn ra khi mặt nạ cuối cùng rơi xuống.
Bên kia màn, Lăng Du đứng thẳng lưng, cố che giấu bàn tay run run sau vạt áo. Men rượu ngấm ngược vào máu, hòa lẫn với nỗi ê chề và lưỡi dao tự tôn cắt dọc sống lưng. Cô nhìn qua Triệu Uyển Dao, chỉ thấy nàng đứng nghiêng mặt, cằm ngẩng cao, đôi mắt hướng ra ngoài điện, không buồn để ý đến những cái nhìn dồn nén đang bủa vây quanh mình.
Tiếng hoàng đế vọng qua màn bình phong như sấm động. "Người đâu, đưa Triệu Uyển Dao về tẩm cung! Hôm nay nàng đã làm nhục mặt hoàng gia!"
Không khí trong điện đóng băng thêm một lần nữa. Cả đoàn tùy giá phía sau giật mình, ai nấy đều loay hoay không biết nên hành xử thế nào trước sự bẽ mặt chưa từng có này. Còn Lăng Du, trong tích tắc, chỉ muốn tiến lên nắm tay Uyển Dao lôi đi, như cách người ta kéo một thương binh rời khỏi chiến trường để khỏi bị giẫm nát trong cơn loạn đả. Nhưng cô biết, công chúa sẽ không cho phép ai động vào mình khi còn có thể tự đứng trên hai chân.
Quả nhiên, Uyển Dao nhẹ đẩy tay cung nữ, sải bước ra khỏi màn bình phong, cử chỉ kiêu hãnh không thua gì lúc nàng bước vào điện. Mỗi bước đi của nàng như dội lại trên sàn ngọc, một cách thách thức rõ ràng với toàn bộ trật tự nơi đây.
Hoàng hậu Từ Ân bật dậy khỏi ngai, chạy tới gần con gái. Bà giữ lấy vai Uyển Dao, ánh mắt đau đớn: "Con có biết con vừa làm gì không? Thể diện hoàng gia, uy nghi quốc thể…"
"Uy nghi quốc thể?" Uyển Dao nhấn từng chữ, giọng vừa lạnh vừa u uất. "Nếu quốc thể là ép một người lấy kẻ mình không yêu, thì có gì để tự hào?"
Hoàng hậu sững sờ, không còn lời nào để đáp. Bà chỉ biết siết chặt lấy vai con, như thể hy vọng lực tay mình đủ giữ lại thứ gì đó đang tuột dốc không phanh.
Hoàng đế trên ngai đã đỏ bừng mặt, đôi mắt long lên, giọng khàn đặc vì giận: "Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám chống lại ý chỉ của trẫm? Ngươi muốn làm trò cười cho thiên hạ, hay là muốn chết?"
Uyển Dao không hề lùi bước. "Nếu cái giá cho sự tự trọng là cái chết, thì thần thϊếp cũng cam lòng." Lời nói lạnh như băng, nhưng phía sau lại là những ngón tay nắm chặt đến mức gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trắng như ngọc.
Trong tích tắc ấy, tất cả mọi người trong đại điện đều cảm thấy như đang đứng bên miệng vực. Bất cứ động tác nhỏ nào cũng có thể đẩy cả gia tộc, thậm chí cả triều đại, vào một cơn địa chấn không có đường lui.
Ở mép màn bình phong, Lăng Du đứng lặng, cổ họng nghẹn lại. Cô hiểu từng từ, từng cái lườm sắc như dao cạo của công chúa. Nhưng dù muốn cắt đứt mọi thứ, Lăng Du vẫn cúi thấp đầu, nhẹ nhàng nói: "Thần hiểu cảm xúc của công chúa, nhưng mong nàng nghĩ đến thể diện của hoàng gia. Nếu cần, thần xin nhận hết trách nhiệm về mình."
Nói rồi, Lăng Du quay sang hoàng đế, quỳ một gối, gập người: "Nếu bệ hạ cho rằng thần không đủ xứng với Quận chúa, xin hãy hủy bỏ hôn ước. Thần cam lòng nhận mọi hình phạt, không oán trách."
Âm thanh ấy chìm vào khoảng lặng kéo dài, chỉ nghe rõ tiếng rì rầm từ hàng quan khách phía xa. Một số người đã chuyển từ kinh ngạc sang nể phục, thậm chí có kẻ bật khóc vì xúc động. Nhưng phần đông chỉ nhìn nhau, lắc đầu không dám tin một ngày lại chứng kiến cảnh bại hoại nghi lễ như thế này.
Hoàng đế hạ tay xuống thành ngai, giọng trầm trầm: "Nếu không nể mặt phụ thân của ngươi, ngươi đã không giữ được đầu trên cổ rồi, Lăng Du." Đoạn ông nhìn sang Uyển Dao, mắt giận dữ nhưng lại có gì đó như mệt mỏi: "Còn ngươi, nếu đã không muốn uống rượu giao bôi, thì từ nay cấm bước ra khỏi cung nửa bước. Đóng cửa tự kiểm điểm ba tháng!"
Uyển Dao nghiêng đầu, ánh nhìn không tỏ ra oán hận. Nàng quay sang Lăng Du, nửa như thương hại, nửa như khinh bỉ. "Ngươi nói vì ta, kỳ thực là vì ngươi sợ mang tiếng mất mặt." Nàng nói nhỏ, chỉ đủ hai người nghe thấy. "Nếu thật lòng muốn cứu vãn danh dự của ta, hãy rời khỏi cung điện này. Đừng để ai phải bẽ bàng vì một trò đùa của số mệnh nữa."
Lăng Du im lặng, không đáp. Bàn tay cô vẫn run nhẹ, nhưng đôi mắt lại bình thản hơn bao giờ hết.
Phía dưới, các quan văn võ bắt đầu ồn ào, ai cũng tranh nhau xin bệ hạ xử lý thật nghiêm trường hợp "phản loạn" này. Nhưng trên bệ ngọc, Hoàng đế chỉ phất tay, ra hiệu cho tất cả im lặng. "Hôm nay dừng lại ở đây. Ai còn lắm lời, bổn tọa sẽ trị tội khi quân!"
Một tiếng trống lớn vang lên, báo hiệu nghi lễ kết thúc. Đám đông giải tán trong im lặng, chỉ có những tiếng lẩm bẩm tiếc nuối, hằn học hoặc nể phục len lỏi giữa các dãy hành lang dài hun hút của hoàng thành.
Triệu Uyển Dao ra khỏi điện mà không ngoái đầu. Dáng nàng bé nhỏ dần, nhưng vệt đỏ của phượng bào cứ kéo dài mãi giữa nền ngọc, như vết máu không thể rửa trôi khỏi lịch sử triều đình. Hoàng hậu đi sát theo sau, vừa lau nước mắt, vừa sợ rằng chỉ cần buông lỏng một giây là sẽ mất con mãi mãi. Hoàng đế ngồi bệt xuống ngai, mặt không còn giận dữ mà là u uất và cô độc.
Lăng Du đứng lại cuối cùng. Cô quay sang nhìn quãng điện trống trải, rồi lặng lẽ bước ra, bóng dáng hòa vào đêm lạnh của kinh thành.
Bầu trời tối đen, gió thổi vỡ vụn những cánh hoa cúc ngoài vườn, rải vàng trên lối đi ẩm lạnh. Từ phía xa, có thể nghe tiếng kèn trống của dân chúng ăn mừng hôn lễ hoàng gia, nhưng chẳng ai biết bên trong tường thành, có hai linh hồn vừa mất đi tự do, vĩnh viễn không bao giờ thuộc về nhau — dù đã từng đứng bên nhau, dưới rừng lụa đỏ và ánh đèn vàng, trong một đêm định mệnh ngắn ngủi của đời người.