Chương 7

Bên ngoài tường thành, trời vẫn giữ màu xám dịu của đầu thu, sương nhẹ phủ lên những khóm cúc vàng mới nở ven lối đi lát đá. Đại điện hoàng cung hôm ấy như biến thành một tiểu vũ trụ của màu sắc và nghi thức, mọi thứ đều được chuẩn bị đến mức chỉ cần đặt chân vào là đã cảm nhận được áp lực nặng nề đè lên từng hơi thở. Những cột trụ chạm trổ rồng phượng sơn son thếp vàng sáng rực trong ánh đèn l*иg, phía trên đầu là những dải lụa đỏ tía dài như sông vắt ngang qua trần điện, thả xuống từng sợi tua rua vàng kim lấp lánh. Mùi hương trầm mới thắp, trộn lẫn với phấn thơm và mùi giấy sắc phong còn tươi, quyện vào nhau thành một làn khí quyến luyến khó tả.

Khách dự hôn lễ đến từ mọi ngõ ngách quyền lực kinh thành. Bên trái đại điện, hàng ghế của văn thần là một rừng áo thụng xanh nhạt điểm tua tua ngọc, nổi lên trên là mái tóc bạc trắng của bậc nguyên lão cùng những đôi mắt tinh tường lặng lẽ dõi theo nhất cử nhất động trên hôn trường. Phía đối diện, dãy áo giáp võ tướng vững chãi như thành đồng, điểm xuyết bằng những mảng vải đỏ bọc vai, mỗi người đều mang vẻ mặt nghiêm trọng — không phải vì bọn họ không quen dự yến hội, mà bởi sự kiện hôm nay đã chạm đến cả trăm đường binh pháp lẫn thanh danh từng gia tộc. Còn phía cuối điện, các gia quyến thế gia, tiểu thư công tử nối đuôi nhau xì xào, tay giấu quạt miệng giấu cười, song chẳng ai dám công khai lấn át bầu không khí ngột ngạt ấy.

Ngay giữa đại điện, bên dưới bệ ngọc ba bậc, hai chiếc ngai vàng đặt sát nhau, trên đó Hoàng đế và Hoàng hậu như hóa thành hai pho tượng sống. Hoàng đế hôm nay mặc long bào màu ngọc hoàng, thân hình cao lớn càng thêm bệ vệ, cằm hơi hất lên nhưng khóe mắt đã hằn vết mỏi. Bên cạnh, Hoàng hậu Từ Ân ngồi thẳng lưng, hai tay đan vào nhau trên gối, vẻ mặt như đoán trước mọi sóng gió sẽ đến nhưng vẫn cố giữ bình thản, chỉ đôi mắt không giấu nổi nỗi lo lắng luôn hướng về phía dàn nhạc lễ ở trung tâm.

Và rồi, trong tiếng chiêng đồng rền vang kéo dài ba nhịp, cánh cửa đại điện mở ra. Từng bước chậm rãi, Lăng Du tiến vào trước, trên mình phò mã phục thêu hổ vờn mây, nền lụa đen nổi bật bởi những đường kim tuyến ánh bạc dọc theo vạt áo. Mái tóc dài được bới gọn dưới chiếc mũ phò mã, chân mang hia da trâu cứng cáp, dáng đi không chút do dự, dù từng bước dường như nặng hơn đá tảng. Người đứng hai bên thậm chí còn nghe thấy tiếng giáp sắt khẽ va vào nhau nơi bả vai, tiếng động nhỏ nhưng lạnh toát, khác hẳn tiếng sột soạt áo gấm của quan văn. Lăng Du đi thẳng đến vị trí định sẵn trước bệ đá, cúi đầu chắp tay. Gương mặt bình thản như hồ nước mùa đông, chỉ có đôi mắt sắc như lưỡi kiếm kia thỉnh thoảng ánh lên một tia bối rối, rồi lại biến mất sau lớp mặt nạ tĩnh lặng được rèn luyện cả đời.

Không ai có thể phủ nhận Lăng Du hôm ấy đẹp đến kỳ lạ — một vẻ đẹp nghiêm nghị, gần như phi giới tính, càng khiến đám đông phía dưới khẽ lào xào. Kẻ thì xuýt xoa bản lĩnh con nhà võ, kẻ thì kín đáo soi mói những lời đồn về xuất thân của Tướng quân Lăng. "Không ngờ phò mã tương lai lại là người của Bắc Cảnh." một giọng đàn bà trong hàng văn thần thì thầm, "mấy ai sánh được khí chất ấy." "Khí chất thì có thừa, nhưng nghe đâu lạnh lùng như sắt đá, liệu có hợp với một đóa hoa như Quận chúa nhà ta không?" Người bên cạnh cười ruồi, chỉ dám nhấn mạnh âm cuối, đôi mắt hằn lên nét hiếu kỳ không che đậy.

Tiếng bàn tán còn chưa kịp lắng thì đoàn cung nữ áo đỏ đã lặng lẽ xuất hiện ở cửa bên. Mỗi người bưng một chiếc khay sơn son, bên trên trải tơ lụa mỏng, chỉ đặt một vật duy nhất — nào là quạt thêu phượng, lược vàng, gương bạc — tất cả đều là sính lễ, nhưng hôm nay trở thành đạo cụ cho một buổi trình diễn chói lóa.

Đoàn cung nữ dàn thành hàng, cúi mình sát mặt đất, như dọn đường cho một vị thần chuẩn bị giáng thế.

Khi đôi hài thêu cẩm chỉ vừa chạm vào nền ngọc của đại điện, không khí như đông cứng lại trong khoảnh khắc. Triệu Uyển Dao bước vào trong áo cưới đỏ thẫm phủ kín từ vai đến cổ chân, hoa văn phượng hoàng tung cánh uốn lượn quanh thân áo. Đầu nàng đội mão nguyệt quế viền vàng, tóc xõa nhẹ chạm hai gò má trắng như sữa non. Không son phấn quá đà, gương mặt ấy vẫn khiến mọi ánh mắt trong điện đồng loạt đổ dồn về phía nàng — cả vì nhan sắc trứ danh lẫn vẻ lạnh lùng gần như ngạo mạn trên khóe môi. Nàng đi qua hàng quan khách mà không thèm liếc lấy một lần, cằm hơi kiêu hãnh, mắt chỉ nhìn về phía trước, nơi Lăng Du đứng chờ.

Uyển Dao dừng lại đúng cự ly được các thầy lễ tính toán đến từng tấc, hai tay giao trước bụng, vai giữ thẳng như thanh kiếm. Một vài tiếng hít hà nhẹ vang lên từ đám tiểu thư văn thần, số còn lại thì giấu sau quạt, chỉ dám nhìn lén dáng nàng qua mặt gương. Đối diện, các võ tướng lại nhìn Triệu Uyển Dao với ánh mắt vừa khâm phục vừa e ngại, bởi ai cũng rõ, chẳng mấy ai có gan bước vào điện mà dám ngẩng mặt thách thức cả vạn người như thế.

Cứ thế, cả đại điện chìm vào im lặng hoàn toàn, chỉ còn tiếng nhạc lễ nhịp nhàng, và tiếng thở của người trong cuộc. Trên ngai vàng, Hoàng đế nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế. Hoàng hậu Từ Ân lén nhìn về phía con gái, ánh mắt vừa thương xót vừa bất lực, rồi lại nhìn sang phò mã, cố tìm một dấu hiệu hòa hoãn nào đó trên khuôn mặt đá của Lăng Du.

Nghi lễ bắt đầu.

Quan chủ tế — lưng đã còng mà giọng vẫn vang như chuông đồng — hô to từng bước một, giảng giải từng nghi tiết để các hàng quan, hoàng thất và khách dự đều không thể lơ là hay giả bộ không nghe rõ.

Đầu tiên là "Bái Thiên Địa." kế tiếp "Bái Hoàng Đế, Hoàng Hậu." rồi "Bái Song Thân." cuối cùng mới là "Phu Thê Giao Bái."

Ở mỗi vòng, Lăng Du đều cúi mình nghiêm cẩn, động tác chuẩn xác đến độ có thể dùng làm mẫu trong sách nghi lễ hoàng gia.

Trong khi ấy, Uyển Dao làm theo đúng trình tự, không hề sai sót, nhưng mỗi lần cúi đầu đều thoáng một tiếng thở dài mơ hồ, hoặc đầu chỉ hạ xuống đúng mức tối thiểu. Khán giả nhận ra sự khác biệt ấy, càng được dịp xì xầm, nhưng không ai dám nói thành tiếng. Chỉ Hoàng đế trên cao là giữ nét mặt như cũ, dù chân mày đã dính lại thành một đường thẳng.

Tới bước cuối, "Phu Thê Giao Bái." Lăng Du chủ động một nửa bước, khẽ quay mặt về phía Uyển Dao. Đôi mắt hai người chạm nhau trong tích tắc: một bên là vực sâu tĩnh lặng, một bên là đốm lửa lạnh đến tàn nhẫn. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Lăng Du bất động, đôi mắt chỉ một lần run lên, rồi lại tĩnh tại. Uyển Dao nhếch nhẹ khóe môi, không rõ là cười khẩy hay giễu cợt chính mình, cúi đầu đáp lễ.

Tiếng chiêng đồng lại vang lên, báo hiệu phần đầu của nghi thức đã hoàn tất. Quan chủ tế rút lui, cung nữ lần lượt dâng lên các lễ vật ra mắt đôi tân lang tân nương. Ở vị trí trung tâm điện, hai nhân vật chính vẫn đứng sát nhau, cách chỉ một gang tay, mà tưởng chừng khoảng cách ấy còn xa hơn bờ bắc sang bờ nam đại hà.

Trên bệ ngọc, Hoàng hậu nhìn con gái, môi mím lại, mắt lấp lánh nước. Hoàng đế không nói gì, song hai nắm tay trên thành ngai siết chặt hơn trước, da dưới các đốt ngón đã trắng bệch. Phía dưới, các văn thần đưa mắt cho nhau, còn võ tướng thì chỉ lẳng lặng hạ mi, không ai dám bình luận. Ở dãy cuối điện, một đứa bé con của một quan võ bất ngờ òa khóc — âm thanh ấy xé toang lớp trang sức ngọt ngào của buổi lễ, khiến mấy bà mẹ phải vội vã dỗ dành, mà không ai để ý rằng nước mắt trên mặt con trẻ, cũng là nước mắt mà người lớn trong điện kia, từ lâu, đã không dám rơi ra nữa.

Buổi nghi lễ dường như hoàn hảo về mặt hình thức, song không khí trong điện lạnh dần đi theo từng bước chân của đôi tân phu thê mới, như thể mọi sự long trọng chỉ càng làm sâu thêm vết rạn trong trái tim những người thực sự có mặt ở đó. Lăng Du giữ tư thế đứng thẳng, chỉ thỉnh thoảng liếc sang Uyển Dao, như chờ một tín hiệu bí mật nào đó. Nhưng nàng chẳng hề để tâm, mặt vẫn hướng về phía trước, hai vai cứng lại như chuẩn bị bước vào một cuộc chiến, không phải buổi thành thân.

Những kẻ nhạy bén nhận ra rằng, dù mọi nghi thức đã hoàn thành, cuộc hôn nhân thực sự vẫn chưa bắt đầu. Và trong đôi mắt lạnh lẽo của tân nương, ẩn sau lớp son phấn và phượng bào đỏ rực, là cả một đại dương nổi loạn chưa từng được phép gào thét ra ngoài.

Đêm ấy, trời kinh thành nổi gió to, tiếng động của đại lễ vẫn còn âm vang mãi trên các bức tường đá của hoàng thành, như một lời nhắc nhở rằng có những thứ không thể gắn kết chỉ bằng một cái bái lạy, dù là dưới ánh vàng của rồng phượng hoàng gia.