Chương 6

Bữa yến vừa tàn, hơi men còn đọng lại trên đầu lưỡi, Uyển Dao ngồi lặng ở cuối bàn, mắt dõi ra khoảng không phía trước. Sảnh tiệc giờ đã vắng hơn, khách khứa lũ lượt rút về, chỉ còn vài cung nữ bận rộn thu dọn chén đũa cùng những bóng người hiếu kỳ nấn ná lại quanh các dãy bàn ngoài rìa. Đèn l*иg lúc này không còn cháy sáng đồng đều, nhiều nơi ánh sáng đã mờ, tạo ra những vệt bóng lập lòe và cảm giác bất an khó lý giải.

Uyển Dao đưa ngón tay mảnh khảnh vuốt vết trà khô trên mặt bàn, trong đầu tua lại toàn bộ buổi tối như một cuộn chỉ rối. Những câu khıêυ khí©h dội lại, từng phản ứng sắc lạnh của Lăng Du càng khiến nàng cảm thấy mình nhỏ bé. Trước đây, nàng luôn nghĩ chỉ cần lời nói và ánh mắt là đủ khuất phục bất kỳ ai, nhưng với Lăng Du — tất cả dường như đều vô nghĩa.

Nàng tự cười nhạt với chính mình, vừa giận vừa lạ lùng kính phục đối phương. Từ nhỏ, Uyển Dao đã được dạy dỗ rằng trên đời này chỉ có hai loại người: kẻ điều khiển và kẻ bị điều khiển. Nhưng khoảnh khắc này, nàng chợt nhận ra có một loại người khác — loại không thuộc về bất cứ phe nào, tự do theo kiểu của riêng họ, bất cần ánh nhìn phán xét của thiên hạ. Điều đó khiến nàng thấy bối rối, thậm chí… mất mát.

Đúng lúc ấy, từ phía trên đầu, có tiếng động lạ vang lên: Một tiếng "rắc" nhỏ, kéo dài chỉ nửa nhịp thở, rồi im bặt. Không khí như đông lại. Một khắc sau, vật thể nặng bằng gỗ va mạnh vào nhau, rồi một chiếc khung tranh khổng lồ treo trên tường chực rơi thẳng xuống vị trí ngay sau lưng nàng.

Cả đại sảnh bỗng im phăng phắc, ai cũng nín thở nhìn theo.

Tất cả xảy ra trong một tích tắc, nhưng đối với Uyển Dao, cảm giác ấy kéo dài như hàng giờ. Nàng kịp nghe tiếng gió rít qua tai, thân thể phản xạ cứng đờ, muốn hét lên mà cổ họng nghẹn lại. Bản năng tự vệ mách bảo nàng lao về phía trước, nhưng ghế ngồi vướng gấu áo, khiến nàng khựng lại giữa chừng, cơ thể chao đảo như vừa bị ai đẩy mạnh từ phía sau.

Một lực kéo cực mạnh ghì lấy vai nàng, cuốn cả người nàng bật ra khỏi ghế, rơi gọn trong vòng tay rắn chắc và lạnh ngắt. Ngay sau đó, tiếng vật nặng rơi đánh "rầm" xuống sát nền đá. Cạnh khung tranh xước qua gót giày, rồi đập mạnh vào lưng ghế, vỡ tan thành mảnh vụn gỗ và bụi màu.

Cảm giác đầu tiên của nàng là một cơn đau âm ỉ nơi vai trái — nơi bị kéo mạnh đến tê dại. Cảm giác thứ hai là nhịp đập hỗn loạn của trái tim, gấp đôi so với thường lệ, máu dồn cả lên gò má vành tai nóng bừng. Nhưng tất cả cảm giác ấy còn mờ nhạt so với nhận thức được vòng tay vững chãi đang giữ chặt nàng.

Uyển Dao ngẩng lên, chạm ngay vào ánh nhìn của Lăng Du. Trong khoảng không giữa hai người, thời gian dường như ngưng đọng. Nàng cảm nhận rõ nhịp thở đều đặn của đối phương, mùi hương lạnh của áo giáp, thậm chí là tiếng tim đập trầm ổn phát ra từ l*иg ngực áp sát.

Mọi âm thanh xung quanh bỗng tiêu biến, chỉ còn lại ánh đèn vàng nhạt, hơi thở hòa lẫn vào nhau và ánh mắt Lăng Du sâu thăm thẳm, không hề giễu cợt cũng chẳng còn lạnh lùng xa cách như mọi khi.

Nàng bất giác run lên — không phải vì sợ, mà vì cú sốc khi phát hiện bản thân đang tựa sát vào "kẻ thù". Sự thật này làm toàn thân nàng đông cứng, không biết nên giãy ra hay tiếp tục bám lấy đối phương. Đôi môi nàng mím lại, nửa như thẹn, nửa như không dám thở mạnh.

Khoảnh khắc này kéo dài tưởng như vô tận.

Bàn tay Lăng Du vẫn đặt trên vai nàng, ngón cái vô tình chạm vào phần da thịt lộ dưới lớp áo gấm. Cảm giác ấy vừa lạnh, vừa ấm, lan theo sống lưng như dòng điện âm ỉ.

Uyển Dao nhìn thẳng vào mắt Lăng Du, trong đầu ngổn ngang hàng trăm ý nghĩ: Tại sao nàng lại cứu ta? Sao ta lại yếu đuối đến mức này? Và, quan trọng nhất — vì lý do gì mà ta không hề muốn thoát khỏi vòng tay này ngay lập tức?

Dường như cảm nhận được sự bối rối ấy, Lăng Du chậm rãi buông Uyển Dao ra, cẩn thận đến mức không gây thêm đau đớn cho vai nàng. Sau đó, nàng lùi lại một bước, cúi đầu thật thấp, giọng trầm và cực kỳ lễ độ:

“Thất lễ, mong điện hạ thứ lỗi.”

Lời nói ấy như trả lại không khí cho cả căn phòng. Một số quan khách nãy giờ nín thở mới dám cử động, tiếng xì xào lại nổi lên đầy kinh ngạc. Có kẻ nhìn Lăng Du với ánh mắt khác hẳn trước đó, vừa nể trọng vừa ái ngại. Một số cung nữ đứng xa vội chạy tới, khom lưng kiểm tra tình trạng của công chúa, vừa run vừa khẩn trương.

Uyển Dao vẫn đứng yên tại chỗ, mắt dán vào vết bụi gỗ dính trên váy mình, cảm giác vai còn đau âm ỉ nhưng không đáng kể. Điều thực sự khiến nàng choáng váng là cảm xúc hỗn loạn chưa từng gặp: phẫn nộ, xấu hổ, biết ơn, và một thứ cảm giác mềm yếu mà nàng không dám gọi tên.

Nàng vuốt lại vai áo, bàn tay vô thức chạm vào vị trí vừa bị Lăng Du nắm. Vết tê rần vẫn còn, lan đến tận tim. Uyển Dao ngước lên, lần nữa bắt gặp ánh mắt đối phương. Lần này, nàng không né tránh. Trong đôi mắt ấy, nàng không còn thấy sự kiêu ngạo hay xa cách, mà là một thứ gì đó… rất người. Rất thật.

Lăng Du lùi thêm một bước, luôn giữ khoảng cách vừa đủ để không ai hiểu lầm nhưng cũng không quá xa để thành vô lễ. Nàng giữ đầu cúi thấp, hai bàn tay chắp trước bụng, không nói thêm lời nào.

Uyển Dao chớp mắt, cắn nhẹ môi dưới để trấn tĩnh. Nàng cảm thấy mọi lời châm chọc, mọi ý định hạ nhục đối phương phút chốc đều trở nên vô nghĩa. Đối diện với hành động cứu giúp thầm lặng mà quyết liệt kia, nàng bất giác thấy mình nhỏ bé và ngốc nghếch đến thảm thương.

Không khí trong sảnh dần dần dịu lại. Người ta bắt đầu bàn tán về tai nạn vừa rồi, có kẻ thán phục phản xạ của Lăng Du, kẻ khác thì xì xào về điềm gở. Một viên quan võ già cúi đầu nói nhỏ với bạn đồng liêu:

“Nếu tướng quân không có bản lĩnh thực sự, làm sao cứu được công chúa trong tình huống hiểm nghèo ấy?”

Người bên cạnh gật đầu, mắt liếc về phía Lăng Du đầy kính nể.

Uyển Dao đứng lặng, vẫn chưa thoát khỏi mớ cảm xúc rối ren. Nàng thấy rõ từng giọt mồ hôi rịn trên trán, từng hơi thở gấp gáp chưa kịp lấy lại nhịp thường ngày. Nhưng trên tất cả, nàng cảm nhận rõ rệt một thứ đã thay đổi: sự kiên định lạnh lùng trong lòng nàng vừa xuất hiện một vết nứt mỏng manh, và vết nứt ấy đang từ từ loang rộng.

Nàng nhìn Lăng Du thật lâu, rồi khẽ nói đủ cho hai người nghe:

“Nếu ngươi không có mặt ở đây, có lẽ ta đã toi mạng rồi.”

Lăng Du không ngẩng đầu, chỉ đáp bằng giọng nhỏ:

“Đó là bổn phận của thần.”

Uyển Dao muốn bật cười, nhưng không hiểu sao nụ cười lại vỡ ra thành tiếng thở dài nhẹ bẫng. Nàng tự hỏi: “Có phải từ nay, mình không còn lý do gì để ghét người này nữa không?”

Bên ngoài cửa sổ, gió đêm lùa vào mang theo mùi hoa mai nhè nhẹ. Uyển Dao cảm giác gió cũng đang xoa dịu vai đau và cả lòng tự ái vừa bị đánh thức. Nàng quay người, sải bước rời khỏi sảnh, cố ý đi chậm để lấy lại dáng vẻ kiêu sa thường nhật. Nhưng khi cửa sảnh đóng lại phía sau, nàng biết rõ — sâu bên trong, mọi thứ đã đổi khác.

Sau lưng, Lăng Du vẫn đứng lặng lẽ, không rời đi cho đến khi chắc chắn Uyển Dao đã an toàn. Trong đôi mắt bình thản ấy, có một tia sáng lạ lùng vụt qua, như thể nàng vừa nhận ra bản thân cũng không còn giữ được lớp mặt nạ vô cảm vốn có.

Đêm đó, trong Tử Cấm Thành, hai con người với hai số phận đối lập đều trằn trọc suốt canh dài. Một người băn khoăn về cảm xúc không tên, người kia thì dằn vặt bởi sự xao động kỳ lạ trong tim. Ngoài kia, trăng lặn rất chậm, vẽ lên nền trời vệt sáng bạc lạnh lùng — như dấu ấn của một khởi đầu không ai đoán trước.