Âm nhạc và tiếng trò chuyện trong Sảnh Phụng Tiên dần nhỏ lại sau màn đấu khẩu gay gắt, nhưng không khí thì càng lúc càng đặc quánh. Đèn l*иg càng sáng, hương trầm càng nồng, mọi ánh mắt trong sảnh đều như dây cương kéo chặt quanh hai người: Triệu Uyển Dao và Lăng Du. Hai người này giống như hai cực từ trường đối nghịch, mỗi lời nói ra đều khiến không khí như ngừng lại một nhịp.
Hoàng hậu Từ Ân ngồi phía trên, ánh mắt thoáng bất an. Dưới lớp áo gấm tím, bàn tay bà siết chặt chiếc khăn lụa đến nhăn nhúm, mấy lần định lên tiếng nhưng lại thôi. Hoàng đế thì tỏ ra bình tĩnh, thỉnh thoảng vẫn liếc sang vợ, như muốn ngầm bảo rằng mọi chuyện vẫn trong tầm kiểm soát.
Uyển Dao, sau khi bị phản đòn bởi câu “đừng liên lụy đến quân sĩ”, càng lúc càng mất kiên nhẫn. Nàng không còn giữ vẻ uyển chuyển thường thấy của công chúa, mà từng động tác đều dứt khoát, sắc lạnh, giống như chỉ chờ có cớ là sẽ lật bàn ngay lập tức.
“Phò mã, bản cung nghe nói ở Bắc Cảnh, tướng quân các ngươi chỉ biết dùng nắm đấm giải quyết vấn đề. Không biết hôm nay, ngươi định áp dụng chiến thuật nào để giữ lấy mặt mũi trước chốn cung đình?”
Câu hỏi được rót ra như rượu mạnh, khiến cả bàn tiệc im lặng. Đám quan văn lại chờ xem Lăng Du có vấp ngã trước đòn này không. Nhưng Lăng Du chỉ lặng lẽ nhấc chén rượu, không vội đáp, như thể đang cân nhắc từng chữ sẽ nói ra.
Hoàng hậu khẽ hắng giọng, nhẹ nhàng chen vào: “Uyển Dao, hôm nay là ngày vui, con đừng làm khó phò mã tương lai như vậy. Đôi khi, lời nói sắc quá cũng tự làm đau mình.”
Uyển Dao nhìn mẹ, khóe miệng cong lên đầy thách thức: “Mẫu hậu chẳng phải luôn dạy con ‘trọng lễ nghi’? Nay chỉ hỏi vài câu đã là ‘làm khó’? Nếu không chịu nổi, sao xứng làm chồng của công chúa?”
Mọi ánh mắt lại hướng về phía Lăng Du, như chờ đợi nàng sẽ nổi giận, hoặc ít nhất là thẹn đỏ mặt. Nhưng trái với kỳ vọng, Lăng Du nhấc chén, từ tốn đáp: “Nếu ‘mặt mũi’ có thể dùng lời nói giữ lấy, vậy xin nhường cho người có tài ăn nói. Thần chỉ biết dùng lòng trung mà đối đãi, nếu chưa đủ, nguyện chịu mọi chỉ trích của công chúa.”
Câu trả lời nhẹ như gió, nhưng làm chính Uyển Dao khựng lại. Có lẽ vì nàng đã quen với những người chỉ biết cúi đầu hoặc biện bạch, lần đầu gặp người đối đáp không né tránh mà cũng không phản kháng.
Đám quan lại, nhất là quan văn, lại rộ lên tiếng bàn tán nhỏ. Có người mỉm cười đắc ý, có người lắc đầu chép miệng, nhưng không ai không nể Lăng Du về bản lĩnh kiềm chế.
Uyển Dao nhìn thẳng Lăng Du, mắt sáng như sao: “Thế ngươi có sợ không? Lấy một người như bản cung, mỗi ngày phải sống trong trò chơi quyền mưu, ngươi nghĩ ngươi trụ nổi mấy ngày?”
Lần này, Lăng Du đặt thẳng chén rượu xuống bàn, hai tay gác lên đầu gối, sống lưng thẳng như trường kiếm. Đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Uyển Dao, kiên định: “Thần không sợ quyền mưu. Thần chỉ sợ không bảo vệ được người quan trọng. Nếu lấy công chúa là ý chỉ của hoàng thượng, thần sẽ dốc lòng bảo vệ, dù là ở triều đình hay nơi đầu sóng ngọn gió.”
Uyển Dao bật cười, lần này không còn là giễu cợt mà là một tiếng cười to, như thể nàng bất lực trước kiểu “mặt dày” này. Nhưng ánh mắt nàng dịu đi, chỉ ai nhìn thật sâu mới nhận ra trong đáy mắt ấy có chút gì mong manh không tên.
Yến tiệc đến đây đã chớm ngà, tiếng nhạc êm dần, các món ăn thay nhau được dọn lên rồi thu về. Cung nữ đi lại nhịp nhàng như nước chảy, thỉnh thoảng cúi đầu thật thấp khi đi ngang qua chủ bàn. Không khí dần lắng xuống, ai nấy bắt đầu nghĩ đến chuyện rời tiệc, thì bất ngờ từ cuối sảnh vang lên một tiếng động lớn.
Một cung nữ mới vào, còn lóng ngóng, trong lúc bưng khay rượu đã vô ý va phải mép bàn. Khay lật, các chén rượu bạch ngọc rơi xuống, tiếng vỡ vang lên lanh lảnh như pháo tết giữa đêm.
Đúng lúc đó, Uyển Dao đang đứng gần bàn, bàn tay vừa đưa ra đón chén rượu thì một mảnh vỡ bay xẹt qua, suýt cắt vào da thịt trắng ngần. Thân người nàng chao đảo vì bị đám cung nữ chen tới, mắt vẫn chưa kịp nhận biết hiểm nguy thì một cánh tay mạnh mẽ đã vòng qua eo, kéo nàng về phía an toàn. Cùng lúc, một vạt áo xanh đen tung ra, phủ chắn lên trước để đỡ lấy toàn bộ mảnh vỡ văng tới. Động tác xảy ra trong tích tắc, nhanh đến mức mọi người xung quanh chỉ kịp nhìn thấy “phò mã” và công chúa đã dính sát vào nhau như một đôi uyên ương thực thụ.
Khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh trong sảnh như biến mất, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và hơi thở gấp của Uyển Dao. Nàng kinh ngạc nhìn xuống, phát hiện tay của Lăng Du đang ghì chặt eo mình, cả thân người được che chắn khỏi mưa mảnh vỡ bởi tấm thân võ tướng. Trên tay Lăng Du, một đường máu đỏ thẫm đang chảy xuống từ vết cắt do mảnh sứ, nhưng nàng tuyệt không nhăn mặt hay buông tay.
“Công chúa có sao không?”
Giọng nói Lăng Du khàn khàn, nhỏ nhưng vang rất rõ. Uyển Dao ngẩng lên, đôi mắt long lanh dao động, lần đầu tiên trong đời không biết phải nói gì. Nàng cảm thấy cơ thể mình run nhẹ, không rõ vì kinh ngạc, vì xấu hổ, hay vì thứ cảm giác mới lạ len lỏi trong l*иg ngực.
Hoàng hậu từ trên nhìn xuống, sắc mặt hoảng hốt nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, vội ra hiệu cho cung nhân dọn sạch hiện trường và dìu công chúa về chỗ ngồi.
Lăng Du chậm rãi buông eo Uyển Dao ra, ánh mắt thoáng lo lắng rồi lại trở về trạng thái lạnh băng quen thuộc. Nàng chắp tay xin lỗi hoàng thượng và hoàng hậu, rồi lùi về chỗ cũ, dùng vạt áo thấm máu mà không hề rên một tiếng.
Uyển Dao vẫn đứng đó, chưa hoàn hồn. Nàng cúi nhìn vết máu còn vương trên bàn tay, cảm giác bàn tay Lăng Du siết eo vẫn chưa tan đi, như thể dư âm sức mạnh của người ấy còn in hằn trên da thịt.
Không ai nói gì thêm, các phi tần chỉ dám liếc trộm rồi cúi đầu thật sâu. Các quan văn lặng im, có người định lên tiếng trách mắng cung nữ bất cẩn, nhưng rồi lại thôi. Thậm chí, không ít ánh mắt hướng về Lăng Du giờ đã xen lẫn chút kính trọng – kẻ này không chỉ gan lì mà còn quả cảm, lại biết bảo vệ công chúa trước mặt thiên hạ.
Uyển Dao lặng lẽ rút khăn tay, định lau vết máu thì chợt nhớ ra mình chưa từng cầm máu cho ai, động tác trở nên lóng ngóng, vụng về. Nàng liếc sang Lăng Du, định buông một câu châm biếm, nhưng thấy đối phương đang âm thầm băng bó, gương mặt tuy bình thản mà ở quanh mép môi như có một nụ cười nhạt khó lường.
“Công chúa có sao không?” Câu hỏi ấy lặp lại trong đầu Uyển Dao suốt đêm ấy. Lần đầu tiên, nàng cảm thấy khó chịu không phải vì bị đối phương làm bẽ mặt, mà vì chính bản thân đã dao động.
Buổi yến cuối cùng cũng tàn. Đèn trong Sảnh Phụng Tiên tắt dần, chỉ còn ánh trăng và lửa tàn cháy lấp lánh trên bậc thềm ngọc. Các khách dự tiệc nối nhau rời đi, chỉ còn lại Uyển Dao, Lăng Du, và bóng đêm sâu thẳm.
Uyển Dao bước ra hiên, hít sâu để xua tan cảm giác lạ trong tim. Nhưng khi nàng ngoái lại, thấy Lăng Du vẫn đứng phía xa, mắt nhìn về phía mình, không lộ vẻ gì ngoài sự bình lặng. Trong khoảnh khắc ấy, Uyển Dao bất giác thấy nỗi cô đơn của đối phương cũng nặng nề chẳng kém gì mình.
Nàng không biết, trong lòng mình vừa nhen lên một ngọn lửa khác – không phải thù hận, mà là thứ cảm giác chênh vênh khiến nàng vừa sợ vừa tò mò. Đêm ấy, Uyển Dao không ngủ được. Trong giấc mơ chập chờn, nàng luôn nhìn thấy đôi mắt Lăng Du, lạnh lẽo mà ấm áp, xa cách mà gần gũi. Và cả tiếng nói trầm trầm vang lên, cứ mãi quấn lấy nàng như một lời nguyền không thể xóa nhòa:
“Công chúa có sao không?”
Sáng hôm sau, vết máu đã đông, nhưng vết thương trong tim hai người thì vẫn chưa thôi rỉ nhức.