Chương 4

Đêm ấy, Sảnh Phụng Tiên sáng rực rỡ dưới nghìn ngọn đèn l*иg đỏ. Gió từ hồ sen phả vào hiên, cuốn theo mùi trầm hương và tiếng nhạc cung đình dập dìu. Trong không khí hừng hực của ngày đại hỷ, quan văn võ chia thành hai hàng ngồi bên bàn tiệc sơn son thếp vàng, phía trên là các bậc phi tần, quý tộc, ai nấy áo xiêm thướt tha, ánh mắt lấp lánh soi rọi từng động thái nhỏ nhất của chủ tiệc.

Triệu Uyển Dao xuất hiện ở lối vào, dáng như phượng hoàng giáng trần. Bộ cẩm bào thêu chỉ vàng ôm sát bờ vai trắng ngần, tà váy đỏ thẫm đính ngọc trai dài chấm đất theo từng bước đi. Mái tóc búi cầu kỳ, điểm phượng trâm, gương mặt sáng rực trong ánh nến, mỗi bước tiến lại như hút cạn không khí cả đại sảnh. Đôi mắt đen sâu, lạnh băng, quét một lượt các quan lại rồi dừng lại ở bóng dáng cao lớn phía cuối bàn: Lăng Du, kẻ sẽ thành “phò mã” của nàng. Kẻ duy nhất trong sảnh không khoác lên mình thứ lễ phục hào nhoáng, chỉ mặc võ phục xanh đen viền bạc, giản dị, gọn gàng, như sẵn sàng cho một trận chiến.

Vừa thấy nàng, hàng trăm ánh nhìn đồng loạt đổi hướng. Lăng Du vẫn đứng nghiêm ở góc sảnh, không cúi đầu, không nhún vai, chỉ hơi nhướng mày như một phản xạ sinh tồn chứ chẳng phải kính nể. Đôi mắt của nàng sắc hơn lưỡi kiếm trấn biên, nhưng giấu bên trong là cơn bão dữ dội mà chỉ người từng nhiều năm rèn tâm nơi chiến địa mới nhận ra. Không ai phát hiện, dưới vạt tay áo, các ngón tay nàng đang lặng lẽ siết chặt đến trắng bệch.

“Công chúa giá lâm!” tiếng xướng danh vang lên, dội khắp sảnh khiến tất cả rạp mình hành lễ. Triệu Uyển Dao điềm tĩnh tiến về phía ngôi chủ, ngồi xuống ghế thêu rồng phụng liền kề long tọa của hoàng đế. Nàng không ngoái nhìn cha mẹ, chỉ lạnh lùng ra hiệu cho cung nữ rót trà, mắt dán chặt lên bóng dáng Lăng Du như thợ săn đang ngắm con mồi.

Màn mở đầu của buổi tiệc diễn ra theo đúng lễ giáo: tấu nhạc, dâng trà, lời chúc mừng từ bá quan. Hoàng đế, nét mặt uy nghi mà hiếm khi lộ cảm xúc, chỉ thỉnh thoảng liếc sang con gái, ánh mắt chờ đợi màn kịch hay sẽ sớm diễn ra. Hoàng hậu ngồi kế bên, tay nắm chặt khăn tay, thỉnh thoảng nhìn về phía Uyển Dao như muốn truyền cho con chút ôn nhu mà ngại làm hỏng khí thế đang lên.

Khi rượu dâng đến vòng thứ ba, yến tiệc dần thoát khỏi vỏ bọc khách sáo. Tiếng nói chuyện râm ran, những ánh mắt bắt đầu liếc xéo, nửa tò mò nửa chờ đợi xem Uyển Dao sẽ “tiếp đón” phò mã tương lai ra sao. Và nàng không khiến ai thất vọng.

Uyển Dao gõ nhẹ lên thành chén rượu bạch ngọc, môi cong lên thành nụ cười nửa miệt thị, nửa khıêυ khí©h.

“Đại tướng quân Lăng Du, bản cung nghe danh ‘Thiết Diện Tướng’ từ thuở còn ở biên quan. Không ngờ một ngày lại gặp mặt trong cung, mà không phải trên sa trường.”

Các quan văn phía dưới liền rộ lên tiếng cười kín đáo, nhiều ánh mắt lấp lánh thích thú, nhất là đám vốn chẳng ưa võ quan. Lăng Du giữ nguyên nét mặt, chỉ nhè nhẹ cúi đầu đáp:

“Công chúa quá khen. Bổn tướng xưa nay chỉ biết nghe quân lệnh, chưa từng nghĩ có ngày được vinh dự sánh vai cùng hoàng tộc.”

“À, hóa ra cũng tự biết mình thấp kém.”

Uyển Dao cười nhạt, tay nâng chén rượu như nâng một vũ khí bén ngót.

“Nhưng nghe nói, ở Bắc Cảnh người ta hay lấy sức mạnh để che đậy những thiếu sót khác, ví như…”

Nàng nhướng mày, trỏ nhẹ vào vết sẹo bên trán Lăng Du mà chỉ người rất tinh ý mới nhận ra.

“…sự kém cỏi trong mưu sự hay lễ giáo?”

Không khí trong sảnh bỗng đông cứng. Một số võ quan biến sắc, nhưng không ai dám cắt ngang công chúa. Lăng Du, dẫu mặt không đổi sắc, trong mắt vụt loé lên một đốm sáng lạ. Nàng nâng chén rượu, đáp chậm rãi:

“Nếu không có kẻ ‘kém cỏi’ giữ biên cương, liệu trong cung còn được yên ổn mở tiệc rượu?”

Một câu như đòn gió, đánh bật cả mâm trên bàn. Uyển Dao bật cười, giọng cười lanh lảnh mà gắt lạnh:

“Chà, phò mã tương lai cũng biết cãi rồi sao? Đã thế bản cung xin hỏi, ngươi lấy gì để xứng với danh ‘phò mã Bắc Cảnh’? Tướng quân ngươi, ngoài mấy cái chiến tích vấy máu, có hiểu gì về âm luật, hội họa, hay ít nhất là đối nhân xử thế?”

Không khí bàn tiệc nóng lên thấy rõ. Nhiều phi tần che miệng cười khúc khích, đám quan văn nhìn Lăng Du với ánh mắt vừa thương hại vừa đắc thắng. Lăng Du trầm ngâm một chốc, rồi nhìn thẳng vào Uyển Dao, mắt sáng như có lớp sương đọng.

“Thần chưa từng mong mình trở thành ‘phò mã’. Nhưng thần tin, nếu bản thân bất xứng, hoàng thượng đã chẳng hạ chỉ. Nếu công chúa không vừa ý, thần sẵn lòng nhận mọi trách phạt, chỉ xin đừng liên lụy đến quân sĩ dưới trướng.”

Giọng nói bình tĩnh mà đầy ẩn ý, làm Uyển Dao thoáng khựng lại. Rõ ràng nàng muốn ép đối phương nổi giận, muốn chứng minh kẻ trước mặt chỉ là “võ phu thất học”, vậy mà mỗi lời Lăng Du đáp lại đều điềm tĩnh như nước giếng sâu, không bốc hơi, cũng chẳng chịu sôi lên.

Hoàng đế, nghe tới đây, bất giác bật cười khan một tiếng, xua tan phần nào không khí căng như dây đàn:

“Hay cho một câu ‘chỉ xin đừng liên lụy đến quân sĩ’! Quả nhiên là người của Bắc Cảnh, dám nhận trách nhiệm, không sợ chê cười.”

Các quan lại đồng loạt hùa theo: “Phò mã tương lai khí khái thật!”, “Không hổ là tướng quân trẻ tuổi!”, “Bắc Cảnh vẫn phải dựa vào nhân tài như vậy!”. Nhưng ai tinh ý đều thấy, ánh mắt Uyển Dao giờ càng sáng lạnh hơn, như đã xác định mục tiêu “hành hạ” đối phương đến cùng.

Nàng nhướn mày, cười nhẹ:

“Nghe nói Lăng tướng quân có biệt tài đọc sách binh pháp, vậy có biết ‘dụ hổ rời hang’ phải làm thế nào?”

Lăng Du đáp ngay, không cần suy nghĩ:

“Đơn giản là tìm mồi nhử xứng tầm.”

“Vậy còn ‘biết người biết ta’?”

“Chỉ người thông minh mới dùng được.”

“Hay. Nhưng bản cung lại thấy, đôi khi kẻ tưởng mình mạnh nhất mới là kẻ dễ bị lừa nhất.”

Uyển Dao nghiêng người, tựa nhẹ cằm lên mu bàn tay, đôi mắt lấp lánh những tia giảo hoạt:

“Ví như ai đó, ngồi ở bàn tiệc giữa trăm con mắt mà vẫn tưởng mọi bí mật của mình đều kín như bưng.”

Nếu ai đó không biết ẩn ý của nàng, chắc hẳn sẽ bỏ lỡ ánh nhìn xoáy sâu vào gương mặt Lăng Du. Trong tích tắc, sống lưng nàng nổi gai lạnh, bởi câu nói ấy như có móng vuốt xé rách lớp ngụy trang dày công che giấu.

Nhưng Lăng Du chỉ lặng im, không biện minh, cũng không né tránh. Mắt nàng hướng về phía chén rượu trong tay, chậm rãi lắc nhẹ rồi uống cạn.

Sự bình thản đó khiến Uyển Dao ngứa ngáy đến khó chịu. Nàng không cam tâm, lại tiếp tục:

“Tướng quân xuất thân võ tướng ba đời, chắc cũng biết luật quân đội Bắc Cảnh không cho phép nữ nhi nhập ngũ? Nhưng vẫn có truyền thuyết về ‘nữ tướng giả trai’ phá vỡ mọi phép tắc. Ngươi nghĩ sao về những kẻ như vậy?”

Không khí quanh bàn tiệc như đông thành băng. Nhiều ánh mắt chờ đợi, phán đoán. Thậm chí có kẻ còn toan đứng lên ngắt lời nhưng bị bạn đồng liêu giữ lại, ai cũng muốn xem Lăng Du sẽ đáp thế nào.

Câu hỏi đánh thẳng vào tâm can, vì không ai ngoài Uyển Dao biết rõ Lăng Du thực chất là nữ nhi. Nếu đáp lơ là, sẽ bị quy vào tội khinh thường quân luật; nếu biện hộ cho “nữ tướng”, lại dễ bị nghi ngờ hoặc dính líu đến những lời đồn đại vốn đã dấy lên nhiều năm.

Lăng Du ngẩng đầu, mắt không chớp:

“Bổn tướng kính trọng người tài, bất kể là nam hay nữ. Nhưng với quân pháp, chỉ có phục tùng, không có ngoại lệ.”

Giọng nàng khàn đặc, nặng như tảng đá đè lên ngực, nhưng gương mặt vẫn không đổi sắc.

Uyển Dao cười nhạt, không tiếp tục truy vấn mà ngả người ra sau ghế, như sư tử vừa thử móng vuốt chạm thịt con mồi nhưng chưa đủ xé toạc.

Phía dưới, các quan văn võ cũng lặng lẽ thở phào, ai cũng ngầm kính nể sự điềm tĩnh của Lăng Du. Một số người bắt đầu nhìn nàng bằng ánh mắt khác, vừa nể vừa ái ngại, bởi rõ ràng ở triều đình này, không chỉ kiếm đao mới nguy hiểm mà lời nói cũng có thể gϊếŧ người không dao.

Yến tiệc kéo dài đến tận khuya, nhưng tiếng nói cười giờ đây đã bớt sắc bén, các câu châm biếm lùi dần vào hậu trường của những cuộc đối đáp thâm trầm. Trên bàn tiệc, chén rượu của Lăng Du luôn đầy, nhưng nàng chỉ nhấp môi, không bao giờ để bản thân say hoặc lơi lỏng cảnh giác. Còn Uyển Dao, đôi khi lại liếc trộm đối phương, ánh nhìn lúc thách thức, lúc lại như một đốm lửa nhỏ nhen nhúm hiếu kỳ không thể dập tắt.

Khi yến tiệc kết thúc, mọi người tản ra, mỗi người một suy nghĩ. Lăng Du đứng dậy, nghiêng mình hành lễ với các quan rồi lặng lẽ rời sảnh bằng cửa phụ, bóng dáng cao lớn dần khuất sau hàng hiên dài lấp loáng ánh đèn. Phía sau, tiếng Uyển Dao vang lên khe khẽ, chỉ vừa đủ cho nàng nghe thấy:

“Lần tới, bản cung sẽ không để ngươi ung dung như vậy nữa đâu, phò mã.”

Câu nói nhẹ như gió, nhưng Lăng Du nghe rõ từng chữ, lặng lẽ siết chặt vết sẹo nơi bắp tay. Nàng biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.