Dọc con đường từ Càn Khôn Điện về đến cung Phượng Nghi, Triệu Uyển Dao cũng không rõ mình đã giẫm lên bao nhiêu bậc đá, hay đã lướt qua bao nhiêu người hầu kẻ hạ. Đầu nàng ong ong, máu nóng dồn lên thái dương, mắt thì chỉ thấy một màu đỏ như phủ kín mi mắt. Đám cung nữ đi theo phía sau, ai nấy đều rón rén giữ khoảng cách, như thể chỉ cần một hơi thở mạnh cũng đủ khiến nàng nổ tung tại chỗ.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, công chúa đã ném mạnh đôi hài thêu phượng vào góc phòng, tiếng động khô khốc dội vào tường gỗ trầm. Mỗi bước chân trên nền đá lát ngọc là một lần tức giận hóa thành hành động: bình hoa cổ Thanh bị đập nát, án thư khắc ngọc bị hất văng, dải lụa màu ngà cũng bị giật ra quật vào không khí như roi. Những thứ lẽ ra được bày biện để tôn lên khí chất hoàng tộc giờ chỉ càng làm nổi bật cơn thịnh nộ của chủ nhân.
Triệu Uyển Dao nắm chặt viên ngọc bội bên hông, bàn tay run lên, nhưng không phải vì sợ, mà vì phẫn uất. Nàng gào lên, giọng vỡ vụn vang vọng trong phòng:
"Ta không phải món hàng để đem đổi lấy vinh quang triều đình!"
Nước mắt lăn dài, nhưng không dập tắt được lửa giận trong mắt nàng. Nàng đá văng chiếc bàn nhỏ, ấm trà và chén ngọc vỡ tan tành, văng khắp nơi như mảnh vỡ của trái tim nàng. Đám cung nữ chỉ biết rạp sát mặt đất, không ai dám lại gần, chỉ thầm mong công chúa sớm nguôi giận.
Một lát sau, cửa gỗ trầm mở ra, hương lan dịu nhẹ ùa vào cùng bóng dáng Hoàng hậu Từ Ân. Gương mặt bà phảng phất nét buồn, tóc búi gọn dưới trâm ngọc, từng bước đi bình thản nhưng vẫn toát lên sự dịu dàng của người mẹ từng ôm ấp những đứa con tổn thương.
Bà không vội nói gì, chỉ nhẹ nhàng tiến lại gần, đưa tay lau vết máu ở khóe môi con gái. Giọng nói trầm nhưng rõ ràng:
"Uyển Dao, nếu muốn khóc thì cứ khóc đi. Nhưng đừng để người ngoài nhìn thấy con yếu đuối như vậy."
Triệu Uyển Dao bật cười chua chát, nước mắt chưa kịp khô đã lại tuôn ra. Nàng quay phắt lại, trừng mắt nhìn mẫu hậu:
"Mẫu hậu cũng nghĩ con chỉ đáng giá một cuộc hôn nhân chính trị thôi sao? Người có từng thương con thật lòng không, hay chỉ muốn giữ ngai vàng cho họ Triệu?"
Hoàng hậu hơi nhíu mày, ánh mắt vẫn dịu dàng:
"Ta làm mẹ, sao lại không thương con? Nhưng con cũng nên hiểu, vận mệnh của hoàng tộc không thể tách rời từng người trong đó. Cuộc hôn nhân này không chỉ cứu Bắc Cảnh, mà còn cứu chính con khỏi sóng gió sau này."
Uyển Dao cười lạnh:
"Sóng gió nào? Sóng gió do chính phụ hoàng và mẫu hậu tạo ra? Hay do Lăng Du và cái bộ mặt giả nhân giả nghĩa của hắn?"
Câu nói như mũi tên bắn thẳng vào tim người nghe. Hoàng hậu lặng đi một lúc, rồi khẽ thở dài. Bàn tay bà siết lấy tay con gái, mạnh mẽ như muốn truyền cả một đời từng trải:
"Con không cần yêu Lăng Du. Nhưng con phải biết, người mạnh mẽ nhất không phải kẻ nắm quyền, mà là người biết sống đúng với trách nhiệm của mình. Hôn sự này không phải kết thúc, mà là khởi đầu để con thể hiện bản lĩnh."
Triệu Uyển Dao vùng ra, hất tay mẫu hậu ra. Đôi mắt nàng ánh lên sự oán hận lẫn đau đớn:
"Con thà chết còn hơn lấy một kẻ vô cảm!"
Hoàng hậu nén giận, dịu giọng:
"Đừng nói những lời tuyệt vọng như vậy. Ta chỉ mong con suy nghĩ kỹ. Đôi khi, trong nghịch cảnh, con mới hiểu rõ bản thân và người bên cạnh."
Không đợi công chúa đáp lại, bà quay lưng, đi tới ngưỡng cửa, chỉ để lại một câu cuối cùng:
"Hận thù chỉ khiến con khổ hơn. Nếu muốn sống đúng với trái tim mình, con phải mạnh mẽ vượt qua tất cả, kể cả ta và phụ hoàng."
Cửa đóng lại, để Triệu Uyển Dao đứng một mình giữa căn phòng tan hoang. Nàng gục xuống, ôm lấy đầu gối, tiếng nấc nghẹn vang lên từng hồi. Gió đêm lùa qua cửa sổ, cuốn theo những mảnh gốm vỡ và nỗi cô độc giằng xé.
Lát sau, khi nước mắt đã cạn, Triệu Uyển Dao lặng lẽ đứng dậy. Nàng mở toang cửa, để ánh trăng lạnh tràn vào phòng, soi rõ từng vết nứt trên nền đá, từng vết thương lòng chưa kịp liền. Bàn tay nàng siết chặt viên ngọc bội, đến khi các góc sắc của nó hằn sâu vào lòng bàn tay.
Nàng nhìn xuống khu vườn, nơi hoa mẫu đơn vẫn nở rực rỡ dù là giữa đêm. Dưới ánh trăng, chúng vươn lên kiêu hãnh, bất chấp gió bấc và sương giá. Nàng thở dài, giọng không lớn nhưng chắc nịch vang lên trong đêm:
"Ta thề sẽ khiến cuộc hôn nhân này thất bại. Lăng Du, ngươi sẽ phải hối hận vì đã đồng ý cuộc hôn nhân này."
Lời nguyền ấy tan vào trong gió, càng lạnh càng sắc, khắc sâu vào tim nàng như một mũi dao.
Ngoài kia, gió bấc lại thổi qua kinh thành, mang theo cả lời thề oán hận bay mãi về phía chân trời.