Chương 2

Khí lạnh từ phiến đá cẩm thạch xuyên qua lớp võ phục, lan lên đầu gối, tê buốt nhưng không làm mềm đi sống lưng của Lăng Du. Quỳ ở chính giữa đại điện, nàng trở thành tâm điểm của hàng ngàn ánh mắt – quan tướng, cung nhân, những kẻ ganh ghét, người thán phục. Mỗi hơi thở Lăng Du lấy vào nặng như chứa cả bầu trời Bắc Cảnh, nén chặt trong l*иg ngực đã tôi luyện qua bão tuyết và gươm đao.

Áo giáp xanh đậm được chải bóng, từng đường chỉ bạc chạy dọc vai và ngực như vết cắt của sấm sét mùa đông, càng làm nổi bật khí khái của vị tướng trẻ. Đai lưng da đen, huy hiệu quân đoàn gắn ở hông trái, bàn tay đặt vững vàng lên chuôi kiếm. Cử chỉ vừa trang trọng vừa phòng bị, như thể nàng sẵn sàng đón một đòn phủ đầu bất ngờ từ số phận.

Thái giám tiến tới, hai tay nâng cao cuộn sắc chỉ buộc dây đỏ. Lăng Du ngẩng đầu, đôi mắt lạnh lùng như mặt hồ đóng băng, dán chặt vào bàn tay cầm quốc ấn đỏ thẫm của hoàng đế. Chỉ trong khoảnh khắc, có gì đó loé lên phía bên kia điện: đôi mắt Triệu Uyển Dao, vừa ươn ướt vừa rực sáng, nhìn nàng đầy thù địch lẫn uất hận.

Hoàng đế vẫy nhẹ tay, thái giám cúi đầu nhận lệnh, giọng đọc vang lên rõ ràng từng chữ, như gõ vào tâm can:

"Truyền chỉ! Đại tướng quân Bắc Cảnh Lăng Du, vì lập công lớn bảo vệ biên thùy, được chỉ định thành Phò mã, sánh duyên cùng Công chúa Triệu Uyển Dao. Trẫm ban thưởng mười vạn lượng bạc, song tước nhất phẩm, cùng quyền lực tuyệt đối trong quân đoàn Bắc Cảnh."

Tiếng xì xào phía sau lưng càng thêm mạnh. Đám quan văn dán mắt dò xét, cố tìm một nét bất phục trên gương mặt Lăng Du, nhưng nàng chỉ cúi đầu sâu thêm, hai tay ôm lấy sắc chỉ, thế trụ vững như tùng bách giữa cuồng phong. Một tiếng “Thần tuân chỉ!” vang lên, sắc lạnh, dứt khoát, khiến cả điện câm nín.

Chỉ có hoàng đế mới thấy ngón tay nàng hơi run khi vuốt nhẹ quốc ấn đỏ, nhưng giọng nói của ông lại ấm hơn một chút:

"Hảo, vậy hôn lễ sẽ tổ chức đúng ngày mồng mười tháng tới. Lăng Du, trẫm tin khanh không phụ kỳ vọng của Bắc Cảnh."

Hoàng đế khẽ cười, nửa kiêu hãnh, nửa hài lòng. Các quan đồng thanh cúi đầu chúc mừng, tiếng hô “Chúc mừng đại tướng quân, chúc mừng phò mã!” vang vọng như sóng, lan tới tận mái ngói vàng cao vυ"t. Không ai để ý tới cái nhíu mày thoáng qua trên mặt Triệu Uyển Dao, cũng chẳng ai thấy ánh nhìn lặng lẽ Lăng Du dành cho nàng, như lưỡi dao sắc lạnh cắm sâu vào giữa hai người.

Cung nhân đến dìu nàng dậy. Lăng Du đứng thẳng, sống lưng như thanh trường kiếm vừa rút khỏi bao. Nàng gật đầu với các bậc triều thần, quay bước theo hành lang rợp bóng, để lại phía sau tiếng vỗ tay, tiếng hò reo và vô số ánh nhìn đố kỵ.

Chỉ khi bóng mình đổ dài trên nền gạch dẫn ra khỏi điện, Lăng Du mới dám thở mạnh. Bàn tay phải nắm chặt vạt áo giáp, móng tay gần như xuyên qua da thịt. Nàng biết rõ – với mỗi bước chân, vòng kim cô số phận lại siết thêm một nấc. Nếu thân phận thực sự bị phơi bày, mọi thứ sẽ sụp đổ trong chớp mắt. Nhưng điều đáng sợ hơn chính là đôi mắt của Triệu Uyển Dao – tia sáng ấy, phẫn nộ ấy, có thể thiêu cháy tất cả lớp phòng ngự nàng đã xây dựng cả đời.

Ngoài trời, gió đêm lại tràn về, lạnh hơn cả thép rèn Bắc Cảnh. Dưới bầu trời đầy sao, Lăng Du tiếp tục bước, mỗi bước nặng hơn đá tảng nhưng không hề khuỵu ngã. Bởi vì từ giây phút này, nàng không chỉ gánh vác vận mệnh của chính mình, mà còn là tương lai của cả một triều đại.