Chương 1

Ánh nến lay động trên từng viên gạch trắng ngà, chiếu sáng khắp đại điện Tử Cấm Thành, tạo thành một quầng sáng vừa ấm áp vừa lạnh lẽo. Dọc hai bên hành lang, một hàng dài quan văn võ đứng nghiêm chỉnh, sắc phục tề chỉnh, ai nấy đều như hóa đá. Tấm thảm gấm đào trải dọc thềm ngọc, dẫn thẳng lên bậc tam cấp tới long ngai vàng sáng lóa – chỗ duy nhất trong điện được phép ngồi khi thiết triều. Hôm nay, Càn Khôn Điện không chỉ là nơi ban mệnh lệnh triều chính, mà còn là nơi chứng kiến nghi lễ thay đổi vận mệnh của hai dòng họ lớn.

Hoàng đế ngồi trên ngai, khoác long bào thêu chỉ vàng rực rỡ, hình rồng năm móng uy nghiêm, lặng lẽ nhìn xuống điện với vẻ mặt không biểu cảm. Ngón tay phải của ngài khẽ gõ lên cuộn sắc chỉ, dấu quốc ấn đỏ tươi vẫn còn chưa khô mực. Dưới chân bậc thềm, Lăng Du mặc võ phục xanh đậm, quỳ thẳng lưng, đầu hơi cúi nhưng ánh mắt thì mở to, lạnh lùng không chút gợn sóng. Bên trái ngai vàng, công chúa Triệu Uyển Dao đứng im lìm như pho tượng ngọc, chỉ có đôi môi mím chặt và ánh mắt bùng cháy thể hiện nội tâm dậy sóng. Trên gương mặt trắng như tuyết, sắc đỏ từ từ lan lên gò má rồi lan tới tận vành tai.

Tiếng chuông đồng vang lên, kéo theo làn hương trầm nhè nhẹ. Hoàng đế chỉ nghiêng đầu một cái, toàn bộ ánh mắt trong điện đều đổ dồn về phía ngài, kể cả hơn bốn mươi quan viên đứng thành hàng, lẫn hai nhân vật chính là người quỳ và người đứng dưới ngai. Hoàng đế cất tiếng, giọng trầm và vang, từng chữ như đập thẳng vào tai mọi người:

"Triệu Uyển Dao, con gái của trẫm. Hôm nay trẫm quyết định gả con cho đại tướng quân Lăng Du, người đã lập nhiều chiến công vì giang sơn xã tắc. Sắc chỉ này, bắt đầu có hiệu lực từ hôm nay, bất cứ ai cũng không được dị nghị."

Trong điện im lặng một lúc, sau đó là tiếng xì xào nhỏ dần lan ra, kèm theo những ánh mắt liếc trộm và hơi thở gấp. Dưới thềm, mắt Lăng Du thoáng tối lại, nhưng nàng vẫn bất động, chỉ có đôi tay giấu trong ống tay áo siết chặt đến nổi gân xanh.

Triệu Uyển Dao không đợi ai lên tiếng, lập tức bước ngang qua ba vị thái giám đang giữ sắc chỉ, váy gấm thêu phượng quét trên nền đá như sóng đỏ lan nhanh. Đứng sát mép thềm, nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt phụ hoàng, giọng run rẩy nhưng cứng rắn:

"Phụ hoàng, con không thể chấp nhận hôn sự này!"

Cả đại điện như đông cứng lại. Hoàng hậu Từ Ân đứng bên phải ngai vàng trong bộ triều phục tím sẫm, đai ngọc sáng lấp lánh, khẽ lùi nửa bước, ánh mắt mở lớn, rõ ràng là rất lo lắng.

Hoàng đế đập mạnh cuộn sắc chỉ xuống mặt bàn ngọc, âm thanh vang dội như sấm:

"Im lặng! Quyết định của trẫm là vì đại cuộc, cũng là vì con. Nếu còn dám chống lại, trẫm sẽ tước bỏ thân phận công chúa ngay tại đây!"

Triệu Uyển Dao cắn mạnh môi đến bật máu, tay bấu chặt dải lụa trên hông để giữ cho mình khỏi run lên. Nàng nhìn quanh, từng ánh mắt lạnh lùng của bá quan văn võ, từng cái cúi đầu đầy ẩn ý của thái giám, tất cả như đang chờ nàng gục ngã. Nhưng công chúa họ Triệu chưa bao giờ là người dễ khuất phục.

"Nếu phụ hoàng nghĩ con gái có thể đổi lấy yên bình, thì hãy để con nói lời cuối cùng này: Lăng Du là kẻ thô lỗ, lạnh lùng như băng đá. Người có từng hỏi qua lòng con, nghĩ đến tương lai của con chưa?"

Câu hỏi vang lên giữa đại điện, khiến vài quan viên lúng túng đánh rơi ống tay áo, còn đám cung nhân thì cúi rạp, thở cũng không dám lớn tiếng. Lăng Du, người vừa bị chỉ mặt mắng là "kẻ thô lỗ", vẫn giữ nguyên nét mặt, chỉ có ánh mắt khẽ lay động, như gợn sóng giữa băng giá. Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy trong ánh mắt đó có cả bất lực lẫn chút thương xót không nói thành lời.

Hoàng hậu Từ Ân tiến lên một bước, dừng lại bên cạnh con gái, nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng. Giọng nói của bà dịu dàng nhưng kiên quyết:

"Uyển Dao, mọi việc đã định rồi. Con hãy nghĩ cho hoàng gia, cho xã tắc."

Triệu Uyển Dao rùng mình, như bị đốt cháy bởi hơi ấm của mẫu hậu. Nàng ngoảnh mặt đi, nước mắt chảy dài trên gò má trắng muốt. Nhưng ngay cả khi yếu lòng nhất, công chúa cũng không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ nuốt nước mắt vào tim.

Hoàng đế cầm cao cuộn sắc chỉ, trao về phía Lăng Du. Tiếng xé giấy lụa vang lên như dao cắt vào không khí. Lăng Du bước lên một bước, quỳ thấp đầu, tay đón nhận sắc chỉ với vẻ kính cẩn, không để lộ chút cảm xúc nào ngoài sự điềm tĩnh lạnh lùng.

Triệu Uyển Dao thấy vậy, ánh mắt lại bùng lên dữ dội. Nàng muốn lao tới xé rách sắc chỉ, nhưng hai cung nữ đã nhanh chóng giữ chặt nàng từ phía sau. Dù vùng vẫy, nàng cũng chỉ làm rối thêm dải lụa gấm và khiến máu trào ra nơi khóe môi.

Một tiếng thở dài rất khẽ vang lên từ chỗ hoàng hậu. Nhưng mọi người đều biết, từ nay về sau, số phận của công chúa không còn nằm trong tay nàng nữa.

Buổi thiết triều kết thúc trong không khí lạnh băng. Bên ngoài đại điện, gió đêm thổi qua hàng tùng bách, mang theo dư âm của những lời chưa kịp nói và nước mắt chưa kịp rơi.