Nhắc lại chuyện ngày Tống Ỷ La và Phong Vãn gặp nạn. Khi đám Hắc Kỵ Quân vừa đi khỏi thì ám vệ đã đuổi đến nơi. Phong Vãn nhìn thấy trên tay áo họ có thêu chữ "Ám", biết là cứu binh đến nên mừng rỡ phát khóc.
"Công chúa các ngươi đâu? Người đâu rồi?" Thủ lĩnh ám vệ tay lăm lăm thanh kiếm, lục tung xe ngựa không thấy công chúa liền quay sang hỏi Phong Vãn.
Phong Vãn sợ hãi ôm chân khóc thút thít: "Công chúa vừa bị một người mặc áo trắng cứu đi rồi, nô tỳ cũng không biết họ đi đâu."
Thủ lĩnh ám vệ nhìn Phong Vãn một lượt rồi nói: "Ngươi tạm thời về báo tin của công chúa trước, chúng ta còn phải đi tiêu diệt đám Hắc Kỵ Quân"
Phong Vãn run rẩy gật đầu rồi đứng dậy.
Nơi rừng trúc sâu thẳm, tuyết rơi dày đặc. Đám Hắc Kỵ Quân đang trong rừng ra sức tìm tung tích của Trường Lạc công chúa Tống Ỷ La.
Giang Tuyết bế Tống Ỷ La nên không thể đi nhanh được. Thấy quân đuổi theo sắp tới nơi, Giang Tuyết phát hiện một căn nhà gỗ nhỏ phía trước nên vội đưa Tống Ỷ La vào đó lánh tạm.
Trong nhà gỗ vẫn còn lò than chưa tắt hẳn, có vẻ chủ nhà vừa mới ra ngoài. Người trong lòng tay chân lạnh ngắt, chắc do vừa sợ hãi vừa bị nhiễm lạnh. Giang Tuyết đỡ Tống Ỷ La ngồi nghỉ trên ghế gỗ ở gian trong, vừa lúc đó đám Hắc Kỵ Quân tìm tới.
Tống Ỷ La bắt đầu nói mê sảng, Giang Tuyết đưa tay lên trán nàng ấy, thấy nóng hừng hực. Công chúa đã phát sốt rồi.
Ngoài kia, tiếng bước chân càng gần, nhìn đống chăn đệm và cỏ khô chất phía sau nhà, Giang Tuyết nảy ra một kế.
Nàng lấy một ít than chưa cháy hết trong lò, bôi lên tay mình rồi nhìn vị công chúa xinh đẹp nói: "Trường Lạc công chúa, chịu khó một chút nhé, đừng có trách ta đấy…"
Nói xong, Giang Tuyết bôi lớp than đen ấy lên mặt Tống Ỷ La. Tay nghề vẽ vời không tốt, nàng chỉ có thể bôi quẹt lung tung thành một bộ mặt nhem nhuốc như mèo hoa.
"Xong rồi!" Giang Tuyết nhe răng cười sau khi hoàn thành tác phẩm trên mặt công chúa. Nếu Trường Lạc công chúa mà thấy mình thế này, chắc chắn sẽ muốn gϊếŧ nàng mất.
"Rầm" một tiếng, cửa gỗ bị đạp tung.
Đám Hắc Kỵ Quân xông vào, thấy Giang Tuyết đang ngồi một mình sưởi ấm bên lò than. Chúng nhìn quanh, thấy trên tường treo vài tấm da thú, thấy Giang Tuyết mặc đồ nam nhân, ngũ quan anh tuấn nên không nghi ngờ gì, cứ ngỡ nàng là thợ săn.
"Này, tên thợ săn kia! Ngươi có thấy cô nương nào trẻ tuổi xinh đẹp đi ngang qua rừng trúc này không?" Tên kỵ binh rút đao quát hỏi.
Giang Tuyết lắc đầu: "Cả buổi sáng ta ở trong nhà chưa ra ngoài, không thấy cô nương nào cả."
Tên cầm đầu liếc nhìn gian trong: "Vào trong xem!"
Chúng đi vào gian sau, thấy trên giường có đống chăn đệm phủ đầy cỏ khô như đang che giấu thứ gì. Một tên lính bước tới lật chăn ra, thấy một nữ nhân mặt mũi lem luốc đang nằm đó.
"Tướng quân, có phát hiện! Ở đây có một nữ nhân."
"Ả là ai?" Tên tướng quân quát hỏi Giang Tuyết.
Giang Tuyết vội vã chạy từ phòng ngoài vào, lao đến mép giường sưởi (giường gạch nung), và thì thầm: "Các vị làm cái gì vậy? Đó là nương tử đang bệnh nặng của ta. Nương tử ta đi đào than không may ngã xuống hố, hôm nay ta đang chuẩn bị đưa nương tử ta đi khám bệnh đây."
"Nương tử của ngươi? Sao lại bệnh đúng lúc thế?" Hắn nhíu mày nghi vấn.
"Các vị không tin cứ sờ trán mà xem, nương tử ta sốt nặng, trán nóng lắm." Giang Tuyết cố tình nói giọng trầm xuống.
Một tên lính tiến lên bắt mạch rồi báo cáo: "Tướng quân, hơi thở nữ nhân này rất yếu, đúng là đang bệnh thật."
Lúc này tên tướng quân mới thôi thẩm vấn: "Đi thôi! Chắc công chúa chạy chưa xa đâu, vẫn còn đuổi kịp."