Chương 3

Đám tặc tử phía sau đã đuổi đến nơi. Mấy tên Hắc Kỵ Quân lao lên dùng xích sắt chặn trước xe ngựa, chúng dùng chiêu thức siết chết con ngựa ngay tại chỗ. Con ngựa đứt hơi ngã quỵ xuống đất, Phong Vãn sợ hãi run lẩy bẩy, đánh rơi cả dây cương, ngồi ôm chặt lấy chân.

“Trường Lạc công chúa! Bắt lấy Trường Lạc công chúa! Một tên nha hoàn chẳng có ích gì cho chúng ta cả.” Tên cầm đầu của đám Hắc Kỵ Quân ra lệnh.

Chúng xông lên, định bắt công chúa trong xe, nhưng phát hiện trong xe không có một bóng người.

Bắt sống mới có thể uy hϊếp lão Tống Đế. Trường Lạc công chúa là con gái thứ ba của hoàng đế, được hoàng đế yêu quý nhất. Nắm được điểm yếu này, chúng sẽ có cơ hội bắt làm con tin để ép triều đình phải khuất phục.

Một tên Hắc Kỵ Quân tiến lại, vén rèm xe lên, ngạc nhiên nói: “Không có người? Chạy rồi sao?”

Chúng lục lọi khắp xe nhưng vẫn không thấy ai, chỉ còn lại nha hoàn nhỏ đang khóc nức nở vì sợ.

Tên kỵ binh xách cổ áo Phong Vãn ép hỏi: "Trường Lạc công chúa đâu? Nói mau!"

Hắn rút thanh kiếm bên hông, kề sát vào cổ nha hoàn. Phong Vãn run rẩy nói: "Ngựa bị hoảng, công chúa bảo đã xuống xe từ trước rồi."

Đúng là một kế “điệu hổ ly sơn”. Tên cầm đầu tức giận quát: "Lũ ăn hại, còn không mau đuổi theo!"

Đám Hắc Kỵ Quân lập tức quay đầu ngựa đuổi theo. Phong Vãn nhìn chúng rời đi mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng bình tĩnh lại, thở dài một hơi.

Nửa canh giờ trước.

Giang Tuyết đã quan sát và đoán được thân phận chủ nhân chiếc xe này không hề tầm thường. Nghe nha hoàn gọi “công chúa”, nàng thầm nghĩ: Thì ra là công chúa sao?

Giang Tuyết còn đang suy tính thì con ngựa của công chúa đột ngột bị hoảng.

Con ngựa điên cuồng lao về phía trước như bị trúng thuốc hoặc bị kích động bằng cách nào đó. Phong Vãn chỉ là một nha hoàn nhỏ, làm sao đủ sức ghìm cương. Phong Vãn hốt hoảng hét lên: "Công chúa không xong rồi, ngựa bị hoảng rồi!"

Phong Vãn tái mặt vì không thể khống chế được con ngựa điên, chỉ biết kêu cứu. Công chúa ngồi phía sau bị xóc nảy, nàng cảm thấy toàn thân chao đảo và một cơn chóng mặt ập đến.

Nàng ôm lấy cái đầu đang nhức nhối, không thể đáp lại lời nói của Phong Vãn.

Thấy con ngựa sắp lao xuống vách đá, Giang Tuyết đấu tranh tư tưởng: Cứu hay không cứu? Hay là đừng lo chuyện bao đồng?

Giang Tuyết ngập ngừng một lúc, rồi cắn răng quyết định: Thôi thì cứu vậy, cứ coi như hôm nay Giang Tuyết ta làm việc thiện tích đức.

Giang Tuyết phi thân ra phía trước con ngựa điên, nhanh như chớp cướp lấy dây cương trong tay của Phong Vãn, nàng vung roi ngựa quát: "Còn ngây ra đó làm gì, mau vào trông chừng công chúa của ngươi đi!"

Phong Vãn lúc này mới bừng tỉnh, vội vàng chui vào trong xe. Vừa bước vào liền công chúa nôn thốc nôn tháo rồi ngất lịm đi, nàng hoảng hốt: "Công chúa, người sao rồi? Đừng làm nô tỳ sợ!"

Giang Tuyết khó khăn lắm mới khống chế được con ngựa. Nàng lắng tai nghe ngóng, hỏng rồi, có một toán quân đang đuổi theo.

"Phong Vãn đúng không? Ngươi cứ đánh xe chạy thẳng về phía trước. Ta đưa Công chúa tránh đi trước đây." Giang Tuyết không kịp giải thích nhiều, xoay người vén rèm xe, bế thốc vị công chúa đang hôn mê lên.