Chương 20

"Thu Linh, chúng ta lên phía trước xem thử." Giang Tuyết chạy theo dòng người về phía trước.

"Phò mã gia, ngài đi chậm thôi!" Thu Linh đuổi theo phía sau.

Trên võ đài, một tên Cẩm Y Vệ mặc phi ngư phục bước ra dõng dạc tuyên bố: "Các huynh đệ giang hồ nghe rõ đây, hiện giờ Cẩm Y Vệ chúng ta đang tuyển chọn những người có võ nghệ cao cường trong dân gian để gia nhập đội ngũ."

Đám đông bên dưới bắt đầu xôn xao, ai nấy đều xoa tay múa chân muốn lên đài tranh tài.

"Quy tắc tỉ võ thế nào? Làm sao phân thắng bại?" Một gã tráng sĩ lực lưỡng hỏi lớn.

"Tỉ võ chia ra bên giữ đài và bên thách đài, ai là người cuối cùng trụ lại được trên đài chính là người chiến thắng." Tên Cẩm Y Vệ giải thích.

"Ta báo danh!"

"Tính cả ta nữa!"

...

Các thí sinh lần lượt ký tên vào "Tờ cam kết sinh tử" đặt trên chiếc bàn vuông chân cong sơn đen. Đối mặt với họ là một cuộc chiến sống còn.

Giang Tuyết đứng dưới đài nhẩm tính: Bổng lộc hàng tháng của Cẩm Y Vệ chắc chắn phải nhiều hơn tiền tiêu vặt Công chúa cho. Nàng sờ nắn mấy đồng tiền lẻ tội nghiệp trong túi. Tuy ở phủ công chúa không lo cơm áo, nhưng cũng phải tìm đường lùi cho mình. Nhỡ đâu ngày nào đó Tống Ỷ La đá nàng ra khỏi cửa, nàng chẳng lẽ phải đi ngủ gầm cầu sao?

Nghiến răng một cái, Giang Tuyết lao lên đài, chạy đến bàn đăng ký viết xuống hai chữ: Giang Tuyết.

Gã tráng sĩ bên cạnh cười nhạo: "Cái thân hình nhỏ thó như con gà nhíp của ngươi chắc chưa chịu nổi hai đấm của ta đâu, khuyên ngươi nên bỏ cuộc sớm cho lành."

Giang Tuyết liếc xéo gã một cái: "Ai không chịu nổi ai còn chưa biết đâu, có kẻ lát nữa đừng có mà khóc nhé."

"Thằng ranh này cuồng vọng thật, lát nữa ta đánh cho ngươi răng rơi đầy đất!" Gã tráng sĩ giơ hai quả chùy sắt nặng trịch lên khıêυ khí©h.

Sau khi chốt danh sách, quân lính dọn dẹp bãi đấu và bê lên một dãy giá vũ khí gồm kiếm, đao, trường mâu, chùy, song đao...

"Các dũng sĩ có thể tự chọn vũ khí chúng ta acung cấp, hoặc dùng vũ khí thuận tay của chính mình cũng được."

Trận đấu chính thức bắt đầu, các thí sinh bốc thăm theo số thứ tự. Giang Tuyết tiến lên hành lễ với Cẩm Y Vệ rồi thò tay vào thùng gỗ lấy ra một thanh gỗ nhỏ. Nàng nhìn xuống: Số 5. Nàng sẽ thi đấu ở trận thứ năm.

"Trận tuyển chọn đầu tiên, bắt đầu!"

Trận đầu tiên là một nam tử trông như thư sinh mặt trắng, vũ khí của hắn là một chiếc quạt xếp. Đối thủ của hắn là một thiếu niên dáng người nhỏ nhắn hơn cả Giang Tuyết, mặt mũi trông có vẻ lanh lẹ nhưng gian giảo.

Thiếu niên kia rút từ sau lưng ra một chiếc roi dài. Roi vừa xuất hiện, đám đông ồ lên kinh ngạc. Thân roi tỏa ra một làn hào quang xanh nhạt kỳ ảo. Nghe đồn đây là "Cửu U Hóa Long Tiên", được rèn từ xương sống của dị thú.

"Cửu U Hóa Long Tiên!" Gã thư sinh đối diện tái mặt kinh hãi.

"Biết điều đấy, đón chiêu đi!" Tiếng roi xé gió vang lên, thiếu niên lao vυ"t tới tấn công gã thư sinh ngay lập tức.

Vị thư sinh mặt trắng không cam lòng yếu thế, xòe quạt xếp ra, bên trên hóa ra là một bức họa thủy mặc, những nét mực điểm xuyết vẽ nên ý cảnh sơn thủy.