Ba năm? Nàng có nghe nhầm không! Ba năm này nàng phải chung sống với Công chúa thế nào đây? Nàng vốn là phận nữ nhi cơ mà!
Hai người lập kèo "ước pháp tam chương" (ba điều hẹn ước) như sau:
Tuy không có quen hệ phu thê thực, nhưng ngoài mặt vẫn phải diễn kịch cho thiên hạ xem.
Từ hôm nay, Phò mã dọn khỏi Minh Nguyệt Điện, trở về Lạc Anh Các cư trú.
Tiền tiêu hàng tháng của Giang Tuyết sẽ có định mức, nhận tại chỗ tiên sinh ở phòng chiêu đãi.
Thời hạn là ba năm, đến thời hạn Tống Ỷ La sẽ đích thân đưa một tờ hưu thư.
Giang Tuyết nhìn tờ khế ước trắng đen rõ ràng về cuộc hôn ước ba năm này, ánh mắt không giấu nổi vẻ u oán. Chẳng lẽ ba năm thanh xuân tươi đẹp nhất của nàng lại phải chôn vùi trong cái phủ công chúa này sao?
"Phò mã đừng do dự nữa, nếu ngươi không ấn dấu tay ngay thì không phải chỉ ba năm là được đi đâu." Tống Ỷ La cầm cây bút lông sói trên tay, gõ nhẹ xuống tờ khế ước.
"Công chúa coi như đã giữ lời, cho phép ta được tự do ra vào phủ." Giang Tuyết ấn dấu vân tay đỏ chói xuống, yếu ớt thốt ra một câu.
"Hiện giờ ngươi đã là Phò mã, chỉ cần làm tốt bổn phận, bản cung tự nhiên sẽ không giam cầm tự do của ngươi." Tống Ỷ La lạnh lùng sa sầm mặt lại, phẩy tay một cái rồi hiên ngang bỏ đi.
Mới một giây trước Tống Ỷ La còn cười nói ăn canh hoa đào với Giang Tuyết, vậy mà giây sau viết xong khế ước đã thay đổi sắc mặt ngay lập tức. Đúng là nữ nhân lạnh lùng, tính khí thất thường. Tâm nữ nhân như kim dưới đáy bể.
Giang Tuyết cẩn thận cuộn tờ khế ước lại, cất vào trong ống vẽ màu mộc. Nàng cầm ống vẽ trở về Lạc Anh Các, nghĩ đi nghĩ lại thì không phải ở chung phòng với Công chúa cũng tốt, Lạc Anh Các giờ là giang sơn riêng của nàng rồi.
Chiều hôm đó, vừa được khôi phục tự do, Giang Tuyết đã lập tức ra khỏi phủ. Nàng thay bộ đồ bông màu nhạt mà mình yêu thích, đeo túi nải lên vai bước ra cửa. Bộ dạng này của nàng trông chẳng khác nào đang bỏ trốn.
Nhưng Tống Ỷ La đâu có ngốc, nàng đã sắp xếp nha hoàn thân cận của mình là Thu Linh luôn theo sát từng cử động của Giang Tuyết.
"Thu Linh bái kiến Phò mã, Công chúa dặn nô tỳ đến chăm lo sinh hoạt hàng ngày cho ngài." Giọng của Thu Linh vang lên ngoài cửa, khiến động tác tay của Giang Tuyết khựng lại.
Thu Linh tinh ranh đứng canh ngay cửa, Giang Tuyết ho khan hai tiếng rồi bảo: "Thu Linh, chiều nay ta muốn ra ngoài một chuyến."
Lần này nàng không còn bị lạc đường nữa, vì có Thu Linh dẫn đường len lỏi qua các hành lang như mê cung để ra khỏi phủ. Thấy Thu Linh vẫn bám đuôi, Giang Tuyết nói: "Thu Linh, ngươi về đi, ta muốn đi dạo một mình cho khuây khỏa."
"Phò mã không được đâu ạ. Ngài đi dạo phố, Công chúa dặn nô tỳ phải theo hầu." Thu Linh mỉm cười đáp lời.
Tống Ỷ La ngoài miệng nói cho tự do, hóa ra vẫn cài cắm "mắt thế" Thu Linh bên cạnh để giám sát. Giang Tuyết cũng chẳng buồn để tâm, chắp tay sau lưng bước đi.
Vừa thoát khỏi không gian ngột ngạt của phủ, nàng cảm thấy cả người như bừng sáng, vươn vai một cái thật dài hít hà không khí trong lành. Nàng đi loanh quanh khắp kinh thành, cuối cùng dừng chân trước một đài tỉ võ.