"Ta không phải ca ca ngươi, muội muội đừng có gọi bừa." Giang Tuyết nhìn thiếu nữ lanh lợi trước mặt nói.
Yên Chỉ chu môi nũng nịu: "Phò mã ca ca đừng keo kiệt thế chứ."
Nghe nàng ta cứ một câu "ca", hai câu "ca ca", Giang Tuyết nổi hết cả da gà. Nàng từ chối khéo: "Ta không uống được nữa, không dám làm phiền Yên Chỉ cô nương."
"Yên Chỉ cô nương gì chứ, Phò mã ca ca, muội là Yên Chỉ quận chúa, nữ nhi của Duệ Thân Vương đấy." Tống Yên Chỉ tinh nghịch lè lưỡi.
Tống Yên Chỉ vốn là ái nữ của Duệ Thân Vương – đệ đệ ruột của Thánh thượng. Vốn tính tình nghịch ngợm, nghe tin Ỷ La tỷ tỷ vốn hơn tuổi mình hôm nay xuất giá, nàng ta nhất quyết phải đến xem vị Phò mã này có tài đức gì mà "thu phục" được vị tỷ tỷ ghê gớm của mình. Yên Chỉ quan sát thấy vị Phò mã này mặt trắng môi hồng, trông tuấn tú hơn hẳn mấy gã nam nhân bụng phệ khác.
Lúc này Giang Tuyết đã bị chuốc cho say khướt, đâu còn nhớ nổi quận chúa hay vương gia gì nữa. Nàng cứ thế bị đám đại thần lôi kéo uống hết ly này đến ly khác, đầu óc giờ đây nhẹ bẫng như đi trên mây.
"Phong Vãn... cứu mạng... mau cứu ta." Giang Tuyết nhìn Phong Vãn vẫn đang không ngừng rót rượu mà mấp máy môi cầu cứu.
Phong Vãn phì cười, vẫy Thu Linh lại xem bộ dạng say xỉn của Giang Tuyết, hai tiểu cô nương nhìn nhau cười đầy ẩn ý. Cuối cùng, Giang Tuyết tội nghiệp bị hai nha hoàn Phong Vãn và Thu Linh khiêng vào phòng ngủ của Công chúa.
Vừa đi, hai nàng ta vừa thầm thì to nhỏ: "Phò mã gia gầy yếu thế này, tối nay liệu có đủ sức động phòng với Công chúa nhà mình không nhỉ?"
Thu Linh che miệng cười khẽ: "Nhìn thế này chắc là không ổn rồi."
Giang Tuyết say đến mức chẳng biết trời đất là gì, nàng nhìn căn phòng tân hôn được bài trí lộng lẫy: Khắp phòng treo vải bông điểm hoa vàng, nến đỏ trên bàn gỗ trắc cháy rực rỡ, trên bàn bày sẵn ít đồ ăn nhẹ, hai ly ngọc lưu ly và một vò rượu nếp. Trên chiếc giường gỗ tử đàn chạm khắc long phụng, Tống Ỷ La đang ngồi ngay ngắn trong bộ giá y đỏ thắm rực rỡ.
Giang Tuyết làm theo lời Phong Vãn dặn, đầu óc choáng váng cầm chiếc cân gỗ trên bàn, chậm rãi khều tấm khăn che đầu của Công chúa lên. Tống Ỷ La liếc nhìn nàng một cái, rồi kéo nàng lại gần thì thầm vào tai: "Bên ngoài có người đang rình nghe lén đấy, diễn cho xong vở kịch này đi."
Giang Tuyết đỏ mặt gật đầu: "Công chúa, ta chóng mặt quá..."
Tống Ỷ La dịu dàng nói: "Phò mã sao thế này? Uống nhiều rượu lắm sao?"
Giang Tuyết loạng choạng định ngã vào người Tống Ỷ La, nàng chợt nảy ý trêu chọc, nâng cằm Công chúa lên nói: "Bản Phò mã hôm nay đại hôn với Công chúa nên vui quá, sẵn cơn thèm rượu nên uống hơi nhiều, chẳng hay Công chúa đã đợi lâu chưa?"
Tống Ỷ La gạt tay nàng ra: "Phu quân đừng vội, đạo nghĩa vợ chồng ta còn phải uống rượu giao bôi đã."
Giang Tuyết đầu óc mụ mị, quyết định diễn tới bến. Nàng nắm lấy bàn tay búp măng của Tống Ỷ La kéo ra bàn, rót đầy hai chén rượu: "Công chúa nói phải, uống rượu giao bôi xong, người chính là của ta rồi."
Tống Ỷ La vẫn giữ nụ cười trên môi: "Phu quân..."