Giang Tuyết nấp phía sau thầm mắng mình: "Giang Tuyết ơi là Giang Tuyết, biết thế lúc nãy phải kiếm cái bản đồ phủ rồi mới trốn chứ." Nàng không thạo địa hình, cứ đâm đầu chạy bừa thì không thoát nổi, đành phải nấp tạm chờ thời cơ.
Thấy tốp lính đi về hướng Đông Nam, Giang Tuyết liền bò xuống chạy về hướng Tây Nam. Nàng cố nhớ lại đường cũ lúc mới vào, đi qua một con đường lát đá xanh thì thấy một cung điện nguy nga, ngước nhìn lên thấy tấm biển: Minh Nguyệt Điện.
Hả? Đây chẳng lẽ là tẩm cung của Công chúa sao?
Nghĩ bụng "nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất", Giang Tuyết nhân lúc đêm tối lẻn vào trong. Tống Ỷ La đã điều hết người đi tìm nàng nên trong cung vắng vẻ, nàng định lẻn vào nội thất trốn thì nghe thấy tiếng bước chân.
"Phò mã đừng trốn nữa, bản cung thấy ngươi rồi." Tống Ỷ La vừa nói vừa liếc nhìn vào trong.
Giang Tuyết nín thở im lặng định giả vờ không có ở đó. Tống Ỷ La cười nói: "Phò mã định chơi trò lạt mềm buộc chặt với ta sao? Ta không mắc lừa đâu."
Giang Tuyết hết cách đành phải bước ra: "Giang Tuyết không có ý đó, chỉ là đêm khuya khó ngủ nên ra ngoài đi dạo thôi."
"Ồ? Giang Tuyết? Phò mã thật có nhã hứng, đi dạo mà dạo thẳng vào tẩm cung của bản cung cơ à?" Tống Ỷ La nhướng mày trêu chọc.
Giang Tuyết đỏ mặt tía tai: "Ta không quen địa hình trong phủ, không ngờ lại lạc vào đây. Giang Tuyết biết lỗi rồi."
"Người đâu, đưa Phò mã về Lạc Anh Các, canh giữ nghiêm ngặt cho ta. Nếu Phò mã có mệnh hệ gì làm hỏng đại hôn ngày mai, các ngươi chuẩn bị đầu mà đền mạng đi." Tống Ỷ La lạnh lùng ra lệnh.
Đám lính thân cận lập tức ập tới, trói chặt Giang Tuyết áp giải về phòng. Giang Tuyết trong lòng khổ không thốt nên lời.
"Phò mã gia đừng giở trò nữa, ngày mai là ngày thành thân của ngài và Công chúa rồi." Tên lính nói xong liền đóng sầm cửa lại, khóa thêm mấy lớp xích.
Đúng là "vịt bị lùa lên thớt", chưa gì đã ép nàng xung trận. Giang Tuyết kêu trời không thấu, đành lên giường đắp chăn ngủ thϊếp đi.
Cứ ngủ đi, ngủ một giấc là xong hết thôi.
Ngày hôm sau, phủ công chúa chăng đèn kết hoa, rực rỡ một màu đỏ vui sướиɠ. Cả phủ bận rộn đến mức quên cả mệt mỏi, từ đám nha hoàn đến lính thân cận đều tất bật ngược xuôi để chuẩn bị cho đại hôn của Công chúa.
Trời còn chưa sáng, Giang Tuyết đã bị Phong Vãn kéo dậy để sửa soạn trang điểm.
"Đừng làm phiền ta... cứ để ta ngủ luôn đi cho rồi..." Giang Tuyết trùm kín chăn, tỏ vẻ không muốn thành thân chút nào.
Phong Vãn gọi nàng: "Phò mã gia, hôm nay là ngày đại hôn của ngài và Công chúa, không thể qua loa được đâu. Ngài mau dậy đi thôi, Thánh thượng và các đại thần đều sẽ tới đấy."
"Cuộc hôn nhân này có phải ta tự nguyện đâu, không thành thân là không thành thân!" Giang Tuyết vừa lắc đầu vừa ôm chặt lấy chăn nói.
"Công chúa nói rồi, chỉ cần hôm nay ngài chịu thành thân với người, người hứa sẽ thả ngài đi." Phong Vãn truyền đạt lại lời dặn của Công chúa.
Giang Tuyết nghe thấy Công chúa chịu thả mình đi, liền mừng rỡ hất tung chăn ra: "Thật sao? Công chúa chịu thả ta đi thật à?"
"Chính miệng Công chúa đã nói, bảo nô tỳ truyền đạt lại cho ngài." Phong Vãn gật đầu khẳng định.