Chương 13

Nửa canh giờ sau, Tống Ỷ La vội vã đẩy cửa bước vào.

"Nghe nói Phò mã thà chết không chịu khuất phục, định tự tìm cái chết?" Tống Ỷ La nheo mắt nhìn Giang Tuyết.

Giang Tuyết cầm dải lụa trắng dọa: "Công chúa nếu không thả ta đi, ta chết cho người xem!"

Tống Ỷ La cười nhạt: "Cho dù bản cung thả ngươi đi, ngươi chạy được tới đâu? Khắp nước Vân Xuyên này chỗ nào cũng có tai mắt của ta. Khuyên Phò mã nên ngoan ngoãn chờ đại hôn ngày mai đi." Lời nàng nói không phải không có lý, dù có thoát ra ngoài thì cũng sớm muộn bị bắt lại.

Giang Tuyết cắn môi: "Công chúa hà tất phải ép ta? Thiên hạ thiếu gì nam tử khôi ngô, sao cứ phải là ta?"

Tống Ỷ La liếc nhìn nàng một cái rồi bảo: "Phò mã, được bản cung để mắt tới là phúc phần của ngươi, đừng có năm lần bảy lượt thử thách giới hạn của ta."

Giang Tuyết ấm ức nhìn theo bóng lưng Tống Ỷ La rời đi. Nàng không hiểu nổi tại sao vị công chúa này cứ bám riết lấy mình không buông như vậy?

Trong cơn bất lực, Giang Tuyết cầm cuốn "Tam tòng tứ đức" trên bàn lên lật xem. Trong sách viết rằng:

Phò mã phải làm tròn bổn phận, lời ăn tiếng nói phải cẩn trọng, giữ gìn đức hạnh, biết lễ nghĩa liêm sỉ. Phải biết kính trọng, phục tùng và hầu hạ Công chúa, luôn đặt nhu cầu của Công chúa lên hàng đầu.

Giang Tuyết đọc không nổi nữa, nàng than thở: "Đây đâu phải Tam tòng tứ đức, đây là sách dạy làm nô ɭệ thì có!"

Lúc này trời đã bắt đầu tối, màn đêm buông xuống. Trong sân tĩnh mịch chỉ còn nghe tiếng trò chuyện của hai tên lính thân cận. Giang Tuyết suy tính hồi lâu rồi nhìn ra hai tên lính canh ngoài cửa. Đám lính này có ca trực thay đổi vào giữa đêm, nàng định nhân cơ hội đó lẩn đi.

Nàng bỏ cuốn sách xuống, vỗ cửa phòng rồi ôm bụng kêu rên: "Đại huynh, làm ơn báo Công chúa tìm đại phu giúp ta với. Bụng ta đau quá, chắc là ăn nhầm cái gì rồi."

Nghe tiếng Giang Tuyết kêu đau oai oái, tên lính canh cửa nói: "Phò mã gia chờ chút, để thần đi báo Công chúa."

Một tên đi báo tin, bên ngoài chỉ còn lại một người. Giang Tuyết hé cửa ra một khe nhỏ, vừa lẻn ra ngoài đã nhanh tay đánh ngất tên lính còn lại từ phía sau.

"Xin lỗi nhé, ta đi trước đây." Giang Tuyết xoa xoa tay, nhìn tên lính đổ gục rồi lập tức phi thân rời đi.

Tin Phò mã bỏ trốn nhanh chóng làm náo động cả phủ công chúa. Tên lính quay lại thấy đồng đội bị đánh ngất liền hô hoán: "Không xong rồi, Phò mã chạy mất rồi!"

Đèn đuốc trong phủ thắp sáng choang, phá tan bầu không khí yên tĩnh. Nha hoàn, binh lính cầm đèn l*иg sục sạo khắp nơi tìm kiếm Giang Tuyết. Tống Ỷ La lập tức hạ lệnh phong tỏa tất cả lối ra vào. Giang Tuyết còn chưa kịp chạy khỏi khu vực Lạc Anh Các thì đường đã bị chặn đứng.

Nàng nấp sau một hòn non bộ, nhìn Tống Ỷ La dẫn theo lính thân cận đi tìm mình.

"Công chúa, liệu Phò mã đã trốn ra ngoài chưa?" Phong Vãn cầm đèn l*иg nhỏ giọng hỏi.

"Hắn không chạy xa được đâu. Ta cố tình nhốt hắn ở Lạc Anh Các vì đây là nơi xa cổng phủ nhất, dù có võ nghệ cũng không thoát ra ngay được." Tống Ỷ La dường như đã nắm thóp tất cả, khẽ nhếch môi cười: "Phong Vãn, ngươi dẫn người tới Lạc Anh Các tìm tiếp, ta sẽ đi ngược về hướng này."