Chương 12

"Thả ta ra, ta không làm phò mã!" Giang Tuyết dốc hết sức bình sinh vùng vẫy thân thể đang bị kìm kẹp. Nếu không phải trúng thuốc mê, nàng sao có thể để hai tên lính quèn dễ dàng khống chế như vậy.

Ở kinh thành Vân Xuyên này, biết bao kẻ mơ ước vị trí phò mã không được, vậy mà Giang Tuyết lại ghét bỏ ra mặt. Làm Phò mã của nàng uất ức lắm sao? Tống Ỷ La lúc này lửa giận bùng lên.

"Tốt lắm. Bản cung chuyên trị những kẻ bướng bỉnh. Ngươi càng không muốn làm, bản cung càng bắt ngươi phải làm." Khóe môi Tống Ỷ La hiện lên một nụ cười lạnh lùng. Nàng ra lệnh cho lính thân cận áp giải Giang Tuyết vào trong phủ.

Giang Tuyết rùng mình. Nàng vốn là nữ nhi, làm sao có thể làm phò mã? Nếu Công chúa phát hiện ra thân phận thật, nàng biết trốn đi đâu? Không được, tuyệt đối không thể thành thân với công chúa!

"Trường Lạc công chúa lại đi ép người quá đáng như vậy, cưỡng ép người khác làm phò mã, nói ra không sợ thiên hạ cười chê sao!" Giang Tuyết nén hơi hét lớn.

"Bản cung lại thích dưa ép như vậy mới ngọt. Các ngươi mau đưa phò mã đi tắm rửa sửa soạn, ba ngày sau chính là đại hôn của ta và Phò mã." Tống Ỷ La nói dứt khoát rồi quay lưng đi thẳng.

Giang Tuyết vật lộn muốn thoát khỏi sự kìm kẹp, đám lính thân cận đứng cạnh cười cợt: "Phò mã gia, cái thân hình mảnh khảnh này của ngài cần phải bồi bổ vài ngày đi, nếu không sao hầu hạ nổi Công chúa nhà chúng ta."

"Các người nói bậy gì đó, ta sẽ không thành thân với nàng ta!"

"Phò mã gia cứ yên tâm mà làm Phò mã đi, chỉ cần ngài làm Công chúa vui lòng, cả đời này sẽ được hưởng vinh hoa phú quý không hết đâu." Chúng cười nhạo nàng, rồi nhốt nàng vào một viện nhỏ tên là Lạc Anh Các.

Kể từ khi bị bắt về hai ngày trước, Giang Tuyết bị giam lỏng trong Lạc Anh Các, không được bước chân ra ngoài nửa bước. Nàng xem xét khắp phòng, định trèo cửa sổ trốn đi nhưng cửa sổ đã bị đóng đinh chặt cứng, dùng sức thế nào cũng không mở được. Bên ngoài có hai lính thân cận canh gác nghiêm ngặt, ngoài nha hoàn đưa cơm ra thì không ai được phép vào.

"Phò mã, đây là cuốn Tam tòng tứ đức Công chúa gửi tới. Người nói ngài đã vào phủ thì phải tuân thủ quy tắc ở đây." Phong Vãn dẫn theo vài nha hoàn vào phòng, đặt cuốn sách lên bàn.

Giang Tuyết quay lưng lại với Phong Vãn, đang ngồi ngay ngắn bên bàn gảy đàn nhưng lại cầm tiêu lên thổi. Tiếng tiêu bi thương, nghe mà muốn rơi nước mắt.

"Phò mã có nghe thấy lời nô tỳ nói không? Nô tỳ xin phép lui ra trước." Thấy Giang Tuyết đắm chìm trong tiếng nhạc, Phong Vãn nghĩ chắc nàng đang bất mãn vì bỗng dưng bị bắt làm Phò mã.

"Bảo Công chúa của các người đến gặp ta, nếu không ta sẽ để máu nhuộm đỏ cái phủ này!" Giang Tuyết dứt bản nhạc, xé rách tay áo kết thành một dải lụa dài, nhảy lên xà nhà định tự tử làm loạn.

"Phò mã gia, ngài đừng nghĩ quẩn! Để nô tỳ đi gọi Công chúa tới ngay!" Phong Vãn hoảng hốt dặn mấy nha hoàn trông chừng Giang Tuyết rồi vắt chân lên cổ chạy đi. Thấy Phong Vãn đã đi, Giang Tuyết mới thu lại dải lụa "tự chế" của mình.