Chương 4.1: Cô ấy đeo nhẫn cưới

Sau khi tìm thấy chiếc nhẫn, Thẩm Tri Tâm liền vui vẻ trở về Mai Viên. Cái hôm Thẩm Tri Tâm gây náo loạn ở đám cưới đã đắc tội với cả nhà họ Phó. Để dập tắt sự phẫn nộ của mọi người, Phó Thừa Cảnh đã đưa ra lời hứa hẹn và thế là hai người chuyển từ nhà họ Phó đến Mai Viên.

Bước vào Mai Viên, nhìn những cảnh vật quen thuộc nơi đây, Thẩm Tri Tâm không khỏi ngỡ như trong mơ.

Nơi đây từng có lúc đối với cô mà nói, nó chẳng khác nào hầmn gục trần gian, mà vô số lần cô muốn thoát khỏi.

Nghĩ đến cái kiếp hoang đường và ngắn ngủi ấy, cô lại bắt đầu xem xét lại những lựa chọn của mình. So với Tống Dịch An mang lòng lang dạ thú, Phó Thừa Cảnh thực ra không đáng sợ đến vậy, một người gϊếŧ cô, một người vì cô mà chết.

Nói đi cũng phải nói lại, trong thời gian hôn nhân còn tồn tại, cô đã làm rất nhiều chuyện quá đáng nhưng Phó Thừa Cảnh chưa bao giờ động đến một ngón tay của cô.

Chỉ là, mỗi lần cô chạy trốn, thái độ của người đàn ông ấy đối với cô lại càng thêm lạnh nhạt. Phó Thừa Cảnh đã vô số lần ngăn cản cô gặp Tống Dịch An và nói rằng hắn ta không có ý tốt.

Thẩm Tri Tâm không những không nghe lọt tai, mà còn ngày càng chán ghét Phó Thừa Cảnh. Sự căng thẳng ấy còn đến nỗi, về sau hai người như nước sôi lửa bỏng.

Cuối cùng, Phó Thừa Cảnh đã chết. Trước khi chết, anh ấy khẽ thì thầm bên tai cô.

"Tri Tâm, sau này anh có thể không bảo vệ được em nữa, em vạn sự phải cẩn thận."

Cho đến chết, anh ấy vẫn còn nghĩ đến sự an nguy của cô. Thẩm Tri Tâm à Thẩm Tri Tâm, trách không được nhiều người nói cô, dù tim có bằng sắt cũng nên phải làm ấm rồi!

Vào đến sảnh, dì Hồng nói: "Thiếu phu nhân, đây là canh giải nhiệt và bữa tối đã chuẩn bị sẵn cho cô."

Thẩm Tri Tâm uống canh giải nhiệt, nói: "Phó Thừa Cảnh đâu ạ? Anh ấy không dùng bữa tối với cháu sao?"

"Ngài ấy đang bận công việc, vả lại, buổi tối còn cần phải đến chỗ lão thái thái để tạ tội, có lẽ ngài ấy sẽ không về dùng bữa."

Tạ tội, lời này của dì Hồng rõ ràng là cố ý nói cho cô nghe. Lỗi lầm cô gây ra lại để Phó Thừa Cảnh - người vốn đã bận rộn công việc phải giúp cô giải quyết, nhưng thứ cô dành cho anh ấy vĩnh viễn là ánh mắt chán ghét.

Nghĩ vậy, thức ăn trong miệng cô cũng trở nên vô vị, ăn được vài miếng cô liền đặt đũa xuống.

"Sao vậy thiếu phu nhân? Món ăn này có vấn đề gì sao?"

Mắt Thẩm Tri Tâm đỏ hoe.

"Cô không nên vậy chứ. Đây là đầu bếp do chủ tử đặc biệt mời đến theo khẩu vị của cô, có cần tôi bảo đầu bếp làm lại không?"

"Không cần đâu, cảm ơn dì Hồng, cháu ăn no rồi."

Thẩm Tri Tâm dùng bữa xong liền trực tiếp lên lầu, và đi thẳng đến phòng ngủ của cô và Phó Thừa Cảnh. Căn phòng được thiết kế đơn giản mà không mất đi sự ấm cúng.

Mọi thiết kế ở đây đều hoàn toàn phù hợp với sở thích của cô, có thể thấy, người thiết kế đã bỏ ra không ít tâm tư. Phó Thừa Cảnh đã đến nhà họ Phó, anh sẽ khó tránh khỏi bị lão thái thái trách mắng. Nhưng cô đã làm ra chuyện xấu như vậy nên cũng không còn mặt mũi nào mà đi theo.

Phơi nắng cả ngày dưới trời nắng gắt, khắp người cô đều có mùi mồ hôi nên Thẩm Tri Tâm bước vào phòng tắm. Khi cô tắm rửa sạch sẽ xong, chuyên gia làm đẹp được người hầu gái dẫn vào.

"Thiếu phu nhân, hôm nay cô đã phơi nắng lâu như vậy, đây chuyên gia làm đẹp đến để chăm sóc da sau khi phơi nắng cho cô."

Thẩm Tri Tâm không khỏi nghĩ đến vẻ mặt lạnh lùng của Phó Thừa Cảnh hôm nay, hỏi:

"Là Phó Thừa Cảnh bảo cô đến sao?"

Chuyên gia làm đẹp nở một nụ cười lịch sự, người ấy nhớ đến lời dặn dò đặc biệt của Vân Thâm, nói: "Không phải."

"Ồ."

Thẩm Tri Tâm thất vọng cúi đầu, cô đã gây rắc rối lớn như vậy mà còn dám mong đợi gì nữa chứ. Chuyên gia làm đẹp vừa chăm sóc da cho Thẩm Tri Tâm vừa khen ngợi: "Thiếu phu nhân, da của cô thật đẹp, mịn màng như da em bé vậy. Nó không tì vết, tóc cũng đen bóng mượt mà, hầy, thật khiến người ta phải ghen tị."

Thẩm Tri Tâm đáp lại bằng một nụ cười, nhưng trong lòng lại càng thêm khó chịu. Kiếp trước, Phó Thừa Cảnh thích nhất là mái tóc dài của cô, nhưng cô

liền cố ý cắt tóc ngắn. Đoán Phó Thừa Cảnh thích khuôn mặt này nên cô liền cố ý trang điểm xấu xí, và cũng vì vậy, gu thẩm mỹ của cô ngày càng thấp kém.

Ngoài ngày cưới phải mặc váy cưới thì hầu như cô chưa bao giờ mặc váy trước mặt Phó Thừa Cảnh. Quần jean kết hợp áo phông đã là tốt lắm rồi, tệ hạihơn là cô thường xuyên mặc những bộ quần áo kỳ quái mua ở chợ và tự biến mình thành một trò cười.

Sau khi chăm sóc da xong, Thẩm Tri Tâm mở tủ quần áo ra xem, tất cả bên trong đều là những bộ quần áo mà Phó Thừa Cảnh đã cho người tỉ mỉ lựa chọn cho cô.

Kiếp trước, chỉ cần là đồ Phó Thừa Cảnh mua cho cô, cô không những không bao giờ mặc, mà còn xé nát cả tủ quần áo. Thật là không biết điều!

Nhìn ngắm xong, cô chọn một chiếc váy liền thân màu trắng, đây là mẫu trình diễn thời trang của Paris cách đây hai ngày. Chất liệu lụa tằm rất mềm mại, thiết kế lại phù hợp với vóc dáng và làn da của người châu Á, khi mặc lên người cô, nó càng tôn lên làn da trắng nõn và vóc dáng yêu kiều của cô.

Vén mái tóc dài ở thái dương ra sau gáy, rồi cố định nó bằng một chiếc kẹp tóc hình nơ màu xanh đậm. Tất cả đều để lộ khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết của cô. Thẩm Tri Tâm ngồi trước bàn trang điểm và lo lắng nhìn đồng hồ, đã mười giờ tối rồi. Phó Thừa Cảnh tối nay không về sao?

Khi đang nghĩ ngợi, bỗng dưới lầu truyền đến giọng nói của người hầu gái.

"Thưa ngài, ngài đã về."

Cô không nghe rõ Phó Thừa Cảnh hỏi gì mà chỉ nghe người hầu gái đáp.

"Thưa ngài, thiếu phu nhân đã lên lầu nghỉ ngơi từ rất sớm rồi."

Bỗng nhiên, Thẩm Tri Tâm không hiểu sao lại thấy căng thẳng, cô đi đến cửa và nghiêng tai lắng nghe. Quả nhiên, tiếng bước chân quen thuộc của người đàn ông ấy đang từ cầu thang đi về phía này.

Cho đến khi tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng cô. Phó Thừa Cảnh, tối nay... sẽ nghỉ ở đây sao?