Bóng lưng người đó lúc này đang đứng lẻ loi dưới gốc cây tùng cao vυ"t trong vườn, thân hình anh cao ráo, lưng thẳng tắp như những cái cây xung quanh anh vậy.
Nhìn từ xa, dưới hàng lông mày dài rậm kia lại ẩn chứa không ít những sầu muộn, chưa đến gần ta đã có thể cảm nhận được khí chất lạnh lẽo toát ra từ toàn thân anh. Bên ngoài cũng có rất nhiều lời đồn đại về anh.
Có người nói anh thủ đoạn tàn nhẫn làm việc không kể tình cảm, cũng có người nói anh đa mưu túc trí, sau cùng, không ai có thể đoán được suy nghĩ của anh. Chính vì quá sợ hãi anh, nên Thẩm Tri Tâm vẫn luôn sợ sệt không dám lại gần.
Kết hôn ba năm, cô đã làm vô số chuyện hồ đồ, và cứ nghĩ anh sẽ tức giận ly hôn vì những chuyện ấy. Vậy mà ai ngờ, anh lại vì cô mà mất mạng.
Bất giác, mắt cô cay cay: "Phó Thừa Cảnh!"
Khi nghe thấy tiếng cô, người đàn ông ấy càng quay lưng ngoảnh mặt về phía cô. Thật ra, lỗi cũng là do cô tự chuốc lấy, số lỗi cô đã gây ra cũng đủ để chết cả ngàn lần.
"Phó Thừa Cảnh, chuyện hôm qua cho em xin lỗi, em không nên ở trong hôn lễ mà..."
Lần này, cô định xin lỗi anh thật đàng hoàng, nhưng Phó Thừa Cảnh hoàn toàn không để ý đến cô, thậm chí, đến cái liếc mắt cho cô cũng không có mà định nhấc chân bỏ đi.
Thẩm Tri Tâm nóng ruột đuổi theo, cô chạy đến trước mặt Phó Thừa Cảnh và dang hai tay ra như chữ nhất chặn đường anh. Nhìn gần như vậy, ngũ quan của Phó Thừa Cảnh được cô nhìn thấy rõ mồn một.
Ngay cả kiếp trước, Thẩm Tri Tâm cũng phải thừa nhận Phó Thừa Cảnh rất đẹp trai. Dưới hàng lông mày rậm là đôi mắt sâu thẳm hút hồn, mà thường chỉ cần liếc nhìn người khác một cái là đủ khiến người ta khϊếp sợ.
Sống mũi cao khiến ngũ quan của anh trông càng thêm góc cạnh. Xuống nữa là đôi môi mỏng của anh. Anh luôn rất ít nói, đa phần anh chỉ im lặng. Nói trắng ra, anh cũng chỉ mới hai mươi bảy tuổi nhưng tính cách lại điềm tĩnh như đá.
Ít cười, cương quyết, dứt khoát là những từ để miêu tả anh. Không biết sao khi nghĩ đến lời dì Hồng nói, anh đã đứng canh cô ngoài Phật đường cả một ngày một đêm, mà tim cô không kìm được đập nhanh. Mặt cô cũng nhanh chóng đỏ bừng lan đến tận vành tai.
Vì quá đỗi hổ thẹn trong lòng, nên Thẩm Tri Tâm không kìm được cảm xúc mà nghẹn ngào bật khóc.
"Phó Thừa Cảnh, em biết mình sai rồi, các trưởng bối bắt em quỳ, em cũng chấp nhận. Em cũng muốn xin lỗi anh, muốn nói một tiếng xin lỗi."