Cô quả quyết nói, đồng thời, cô kéo cà vạt anh, kiễng chân và nhanh chóng in một nụ hôn lên má anh. Khoảng cách chiều cao giữa hai người khiến khi hôn, cô phải chạm vào người anh.
Người Phó Thừa Cảnh rất nóng, nóng như dung nham và bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cô. Trong khoảnh khắc, tim cô đập như trống. Cô vậy mà đã hôn người đàn ông kiếp trước cô tránh né không kịp, một nụ hôn nhẹ nhàng lại khiến cô thở gấp. Có lẽ anh không ngờ cô lại dùng cách này để anh tin tưởng.
Cô khẽ thở dốc, vừa e ngại khí chất lạnh lùng của người đàn ông, lại vừa xao xuyến vì sự bối rối của chính mình khi đối diện anh.
Cô bị làm sao vậy?
"Thẩm Tri Tâm, em thích Tống Dịch An đến vậy sao? Vì hắn ta, em đúng là chuyện gì cũng làm được."
Nhưng đáp lại cô lại là ánh mắt lanh lùng của anh. Nụ hôn vừa rồi khiến Phó Thừa Cảnh bất ngờ, anh rất ghét cái hy vọng trỗi dậy trong lúc tuyệt vọng. Tia hy vọng ấy sẽ khiến anh từ trên mây rơi xuống địa ngục, và lún sâu vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Tim Thẩm Tri Tâm chợt rơi vào chậu nước lạnh. Cô đã làm bao nhiêu chuyện tồi tệ, nó tệ đến mức khắc sâu vào ấn tượng không thể xóa nhòa trong lòng Phó Thừa Cảnh so? Bây giờ, vài câu nói của cô có thể thay đổi được không?
"Em phải nói bao nhiêu lần anh mới chịu tin, cái loại chó má không ra gì như Tống Dịch An, em mắc lừa một lần là đủ rồi, em sẽ tuyệt đối sẽ không mắc lừa lần thứ hai! Bây giờ anh mới là..."
Có lẽ vì quá ngượng ngùng, hai chữ “chồng” cuối cùng vẫn không thốt nên lời. Bản năng cô vẫn cảm thấy ngượng ngùng trước mặt anh. Ánh mắt Phó Thừa Cảnh dõi sâu vào cô, dường như muốn từ biểu cảm khuôn mặt cô mà tìm ra một manh mối nào đó.
Một lúc lâu sau, người đàn ông bình thản nói: "Khuya rồi, ngủ sớm đi."
"Vậy còn anh?"
Cô không nghĩ ngợi gì mà hỏi ngay, nhưng đối diện với đôi mắt sâu thẳm ấy, cô lại chợt cúi đầu.
"Em… ý em là, em hơi sợ bóng tối, căn phòng lớn như vậy, ngủ một mình khá đáng sợ."
"Thế à? Tôi nhớ trước khi kết hôn em từng nói với tôi, em quen ngủ một mình, ngủ với người khác sẽ gặp ác mộng."
Phì! Đó toàn là những lời nói dối trá của cô! Đúng là giờ phút quan trọng lại tự mình hãm hại mình!
"Em..."
Nhưng giờ hối hận đã không kịp nữa rồi, Phó Thừa Cảnh đã đi về phía thư phòng. Nhìn bóng dáng cao ráo đó, nghĩ đến nụ hôn táo bạo vừa rồi của mình, cô không khỏi ngượng ngùng rụt vào phòng.
Trong lòng thầm nhủ, Phó Thừa Cảnh, em sẽ không bao giờ để bi kịch tái diễn nữa. Kiếp này, em sẽ không làm bất cứ điều gì khiến anh không vui, em thề.
Trở về phòng, nhìn chiếc giường rộng một mét tám mềm mại, lại nhớ đến một số hình ảnh kiếp trước, mặt cô không ngừng đỏ bừng.
Chính trên chiếc giường lớn này, cô và Phó Thừa Cảnh... Giờ đây căn phòng rộng lớn, chỉ còn một mình cô, trông thật trống trải.
Đột nhiên có tiếng điện thoại reo.
Chẳng lẽ Phó Thừa Cảnh hối hận rồi, anh muốn tìm cô sao?
Cô phấn khích mở điện thoại, nhưng khi nhìn thấy nội dung tin nhắn, sắc mặt cô lập tức trở nên nghiêm trọng.
[Thẩm Tri Tâm! Cô căn bản không xứng với anh trai tôi. Những chuyện xấu xa cô làm ở đám cưới đã khiến nhà họ Phó mất hết thể diện! Các trưởng bối trong nhà vẫn còn đang giận! Cô đúng là có bản lĩnh đấy, có thể khiến anh tôi phải xin lỗi thay cô trước mặt các trưởng bối, đừng tưởng chuyện này có thể dễ dàng cho qua!]
Người gửi tin nhắn là Phó Ân Châu - em gái ruột của Phó Thừa Cảnh.