Tiếng hát "Y y a a" chói tai khiến người ta bực bội khó chịu. Tống Thanh Tiểu nhắm mắt lại, cô biết lần này nhiệm vụ có gợi ý rõ ràng, phần thưởng hậu hĩnh, chắc chắn có vấn đề lớn.
Nếu cô đoán không sai, người tham gia thử luyện khi bước vào bối cảnh này có hai lựa chọn: nhân viên y tế hoặc bệnh nhân. Như vậy, nhiệm vụ rất có thể cũng chia thành hai phe đối lập.
Một phe gϊếŧ chóc, một phe bảo vệ. Phe thất bại sẽ chết.
Cũng giống như lần thử luyện đầu tiên, nhiệm vụ chia thành hai cuộc chiến, cho phép người tham gia thử luyện tàn sát lẫn nhau.
Cái chết của bác sĩ Chu khiến cô bị trừ năm mươi điểm. Tống Thanh Tiểu đưa tay vò tóc, ánh mắt trầm xuống. Nếu suy đoán của cô là đúng, thực sự tồn tại một phe thử luyện nhận nhiệm vụ gϊếŧ chóc người dân. Vậy nếu cô tìm ra chúng và gϊếŧ một kẻ, điểm số có phải cũng sẽ tăng thêm năm mươi không?
Ý nghĩ này lóe lên trong đầu khiến tim cô đập nhanh vì kích động. Cô cắn môi, đến lúc này mới lờ mờ nắm bắt được phần cốt lõi của nhiệm vụ.
Chỉ cần tìm ra thử luyện giả lấy "gϊếŧ chóc" làm mục tiêu, loại bỏ nguồn nguy hiểm, có lẽ chưa đến năm ngày, cô đã có thể hoàn thành thử luyện và rời khỏi không gian này.
Nhiệm vụ "bảo vệ người dân" không có nghĩa là cô chỉ có thể thụ động phòng thủ, mà rất có thể đang ngầm yêu cầu cô chủ động tấn công.
Luật thử luyện cho phép săn gϊếŧ lẫn nhau. Ngay từ đầu, cô đã bị gợi ý nhiệm vụ đánh lạc hướng, hơn nữa, cụm từ "bảo vệ người dân" quá mơ hồ. Chỉ cần thấy từ "bảo vệ", cô liền mặc định cho rằng lần thử luyện này không giống lần trước, không cần phải gϊếŧ chóc đơn giản thô bạo. Nhưng không ngờ đây vẫn là một cuộc đào thải, chỉ là so với lần trước còn tàn khốc và kịch liệt hơn nhiều.
Trong sáu thử luyện giả, trừ cô ra, gã đàn ông cầm súng đã phế bỏ. Bốn người còn lại, số 5 và số 6 chọn làm bệnh nhân, người phụ nữ roi đỏ số 4 và gã đàn ông đeo kính chọn làm bác sĩ. Trong số họ, ai là phe bảo vệ, ai nhận nhiệm vụ gϊếŧ chóc vẫn chưa thể phân biệt rõ. Nếu không tìm ra được, cô chỉ có thể tìm cách lần lượt loại bỏ từng người một.
Dưới màn đêm, con số trong tầm mắt cô vẫn đang đếm ngược theo từng tiếng "tích tắc": 109:17:26. Trên giường tầng trên, y tá Trương ngủ rất say, dù trước đó cô ngồi dậy gây ra tiếng động lớn, đối phương vẫn không hề trở mình.
Cả người lạnh buốt, cô chạm vào con dao găm, dần bình tĩnh lại.
Lúc nằm xuống giường, cô vẫn trong trạng thái căng thẳng, lo rằng đêm nay sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Cô mở to mắt không tài nào ngủ được. Mãi đến khi nhìn thấy ánh sáng lờ mờ xuyên qua lớp rèm cửa, phát hiện cả đêm không có chuyện đáng sợ nào xảy ra, cô mới mơ màng thϊếp đi. Đến sáng, cô bị y tá Trương đánh thức.
"Thanh Tiểu."
Y tá Trương còn chưa đưa tay đẩy, Tống Thanh Tiểu đã mở mắt, theo bản năng ngồi dậy.
"Nhìn cô ngủ say ghê." Bên ngoài trời đã sáng, y tá Trương hiển nhiên đã rửa mặt chải đầu xong, quần áo chỉnh tề. "Hôm nay cô theo tôi đi làm, giờ làm việc của chúng ta là từ tám giờ sáng đến ba giờ chiều, sau đó trực ca đêm từ tám giờ tối đến tám giờ sáng hôm sau."
Nghe cô ấy nói, Tống Thanh Tiểu nhanh chóng tỉnh táo.
Cô cúi xuống mang giày, đánh răng rửa mặt xong thì đã bảy giờ. Khi ăn sáng, y tá Trương nhìn thấy đôi mắt đầy tia máu của cô, có chút lo lắng: "Có phải vì chuyện hôm qua của bác sĩ Chu mà ngủ không ngon không? Nhìn cô mệt mỏi quá."
Tống Thanh Tiểu lắc đầu, quay sang quan sát nhà ăn. Đây là khu vực dùng bữa dành riêng cho nhân viên y tế, được ngăn cách với bên ngoài bằng kính trong suốt. Bên ngoài có các y tá đang sắp xếp cho bệnh nhân mặc đồ bệnh viện dùng bữa một cách có trật tự.
Bên trong nhà ăn có hai quầy lấy đồ ăn, đặt hai chiếc bàn dài. Khi hai người đến, bên trong vẫn chưa có ai. Họ vừa ngồi xuống với khay thức ăn, lần lượt có người đi vào.
Có thể thấy y tá Trương rất được lòng đồng nghiệp, vì các y tá vào sau đều đến ngồi cùng cô ấy. Tống Thanh Tiểu vừa trò chuyện với y tá Trương, vừa để ý những người đi vào.
Cửa nhà ăn xuất hiện một nam một nữ mặc áo blouse trắng. Đó là nữ bác sĩ hôm qua dẫn theo người phụ nữ roi đỏ số 4, cùng một bác sĩ họ Hồ. Không thấy bóng dáng người phụ nữ roi đỏ số 4 và gã đàn ông đeo kính.
Khi y tá Trương nói chuyện, Tống Thanh Tiểu nhìn hai bác sĩ kia một cái, sau đó đáp: "Cũng tạm."
Nghe vậy, y tá Trương an ủi cô: "Không sao đâu, chiều tan làm cô về ký túc xá ngủ bù một giấc, chắc sẽ ổn hơn."
Tống Thanh Tiểu gật đầu, liếc mắt nhìn Chu Tiểu Khả bên cạnh.
"Tiểu Khả cũng không ngủ ngon à?"
Cô ta đang cầm nĩa chọc vào thức ăn trong khay, sắc mặt tái nhợt, trông còn kiệt quệ hơn cả Tống Thanh Tiểu. Rõ ràng việc chứng kiến bác sĩ Chu bị gϊếŧ đã tác động mạnh đến cô ta, khiến cả đêm mất ngủ.
Nghe gọi tên, Chu Tiểu Khả ngây người, một lúc lâu sau mới phản ứng lại: "Ừm."
Như thể nhớ lại chuyện tối qua, sắc mặt cô ta càng khó coi hơn: "Tôi và bác sĩ Chu quen biết đã lâu, thật đáng tiếc."
Nói đến đây, cô ta cúi đầu, như muốn bật khóc.
Tống Thanh Tiểu thoáng ngập ngừng, đặt nĩa xuống, vươn tay vỗ nhẹ vai cô ta, trầm giọng nói: "Kể cũng lạ, người mới đến hôm qua, sao lại có súng trong tay nhỉ? Khẩu súng đó từ đâu ra?"
Vừa hỏi ra câu này, các y tá xung quanh lập tức bàn tán.
"Đúng đó, tự nhiên nổ súng là sao?"
"Súng từ đâu mà có?"
Câu chuyện được dẫn dắt theo đúng ý cô. Sau khi để mọi người thảo luận một lúc, cô hạ thấp giọng hỏi tiếp: "Cuối cùng khẩu súng được xử lý thế nào? Cất giữ cẩn thận chưa?"
Cô vẫn đang nhắm đến khẩu súng. Sau sự kiện hôm qua, súng được giao cho Chu Tiểu Khả cất giữ và khóa lại. Bệnh viện rộng lớn, muốn tìm ra nơi cất giấu súng, chỉ có thể moi thông tin từ miệng Chu Tiểu Khả.
Nhưng cô mới đến, không quen biết thân thiết với đối phương, chỉ có thể nhân cơ hội trò chuyện để hỏi một câu tự nhiên. Quả nhiên, Chu Tiểu Khả không nghi ngờ, trả lời ngay:
"Đã cất kỹ rồi, bác sĩ Lưu nói sẽ giữ súng làm tang vật, giao cho lão Hoàng trông coi, chìa khóa do anh ấy giữ. Đợi đến khi đường sửa xong, có tín hiệu gọi cảnh sát, súng sẽ được giao ra ngoài."
Nghe vậy, Tống Thanh Tiểu vừa mừng vừa lo. Mừng vì biết được vị trí của khẩu súng, lo vì không biết làm cách nào lấy được chìa khóa từ tay Lưu Dĩ Tuân, lặng lẽ mang súng ra ngoài.
Lúc này, có người xem đồng hồ thấy đã muộn, các y tá vội vàng ăn xong, rồi cùng nhau vào khu phòng bệnh bắt đầu công việc.
Tống Thanh Tiểu cũng đi theo y tá Trương vào khu phòng bệnh, chính thức bắt đầu ngày làm việc đầu tiên.
Hôm nay là ngày đi làm đầu tiên của cô, trước khi bắt đầu công việc, cô đặc biệt liếc nhìn bảng phân công trực hôm nay. Bác sĩ trực đêm qua là Lưu Dĩ Tuân, ban ngày hôm nay là bác sĩ họ Hồ, chính là nam bác sĩ mà Tống Thanh Tiểu đã gặp trong nhà ăn lúc trước. Phía sau còn ghi một cái tên thực tập sinh: Cổ Nhạc.
Dựa vào việc hôm qua gã đàn ông đeo kính đi theo bác sĩ Hồ, Tống Thanh Tiểu đoán anh ta có thể là thực tập sinh của bác sĩ Hồ, cũng rất có khả năng anh ta đã được bác sĩ Hồ phỏng vấn để vào bệnh viện.
Nói cách khác, nếu không có gì bất ngờ, gã đàn ông đeo kính cũng từng trải qua một lần thử luyện. Vậy thì, bác sĩ Hồ này rất có thể chính là một người tham gia thử luyện trước đây đã chết dưới tay anh ta.
Bác sĩ trực ca đêm hôm nay họ Âu, là một nữ bác sĩ. Trùng hợp làm sao, cô ấy lại dẫn theo người phụ nữ thử luyện số 4 – người cầm roi đỏ. Tối nay chắc chắn sẽ chạm mặt.
Thời gian nhiệm vụ đã trôi qua một ngày, con số đếm ngược thay đổi thành: 99:56:31. Thời gian thử luyện chỉ còn bốn ngày, thời gian tiếp theo e rằng sẽ có một cơn bão lớn sắp ập đến!