Chương 29.1: Bệnh viện tâm thần 11

Chu Tiểu Khả lắp bắp kể lại toàn bộ sự việc, sự chú ý của mọi người cuối cùng cũng chuyển sang hung khí, đúng như người đàn ông đeo kính mong muốn.

“Khẩu súng đâu?”

Bác sĩ đi cùng Lưu Dĩ Tuân hỏi một câu. Người đàn ông đeo kính theo phản xạ cúi đầu xuống, trong khi Tống Thanh Tiểu siết chặt khẩu súng, trong lòng đấu tranh dữ dội.

Vào thời điểm này, có thêm một khẩu súng đồng nghĩa với việc cô có thêm một tầng bảo vệ. Tầm quan trọng của nó không cần phải bàn cãi. Nhưng cô cũng biết rõ, trong tình huống hiện tại, rất khó để cô giữ được nó.

“Bảo vệ xông vào, khống chế người mới đến này, súng tôi đang cầm…”

Chu Tiểu Khả bị hỏi thì trở nên hoảng loạn, ánh mắt đảo quanh phòng làm việc một vòng, rõ ràng là đã mất phương hướng, không nhớ ra ai đang giữ khẩu súng.

Những người từng vào phòng làm việc đều chưa rời đi, gã đàn ông cầm súng tuy đã bị khống chế nhưng vẫn chưa bị đưa vào khu bệnh nhân. Người đàn ông đeo kính ánh mắt lóe lên, chuẩn bị lên tiếng, nhưng làm sao Tống Thanh Tiểu có thể để hắn chiếm thế thượng phong?

Cô lập tức nói: “Ở chỗ tôi.”

Cô nâng cổ tay lên, một khẩu súng nằm gọn trong lòng bàn tay. Trong khoảnh khắc nhìn thấy khẩu súng, ánh mắt người đàn ông đeo kính lóe lên một tia hưng phấn nhưng sau khi nghe câu nói của Tống Thanh Tiểu, ánh mắt anh ta lại thoáng trở nên âm trầm.

Nếu anh ta lên tiếng trước, đề nghị lục soát tìm súng, Tống Thanh Tiểu sẽ rơi vào thế bị động, vì dù sao khẩu súng cũng không thể giấu mãi được. Khi bị phát hiện giữ súng trong người, chắc chắn cô sẽ bị nghi ngờ.

Nhưng giờ cô chủ động giao nộp súng, tự nhiên không ai còn suy nghĩ xa hơn nữa.

Kế hoạch của người đàn ông đeo kính bị phá hỏng nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh như thường. Tống Thanh Tiểu tiếp lời: “Lúc nãy Tiểu Khả sợ quá nên tạm thời giao súng cho tôi giữ.”

Lời giải thích này rất hợp lý, mọi người đều nhớ phản ứng hoảng loạn của Chu Tiểu Khả lúc trước khi nhắc đến khẩu súng.

Hai bác sĩ gật đầu, sau khi “tìm thấy” hung khí, họ đề nghị: “Tiểu Khả cứ cất súng vào, khóa lại. Đợi năm ngày sau, khi con đường xuống núi được sửa xong, chúng ta sẽ báo cảnh sát rồi giao nộp luôn.”

Nói xong, Lưu Dĩ Tuân lấy điện thoại ra xem. Hành động này khiến Tống Thanh Tiểu chợt nhớ đến thử luyện đầu tiên, lúc số bốn kiểm tra điện thoại và phát hiện không có tín hiệu. Cô vô thức siết chặt lòng bàn tay ướt mồ hôi.

Sau vụ việc này, bầu không khí trong bệnh viện càng trở nên u ám và lạnh lẽo hơn. Gã đàn ông cầm súng bị hai bảo vệ áp giải vào khu bệnh nhân, bác sĩ Chu đã chết được cho vào túi đựng xác.

Trong phòng làm việc vẫn còn vương vết máu, ánh nắng xuyên qua cửa kính, những hạt bụi li ti trôi nổi trong không khí. Mọi người theo bản năng đều nín thở, làm việc cẩn thận, càng khiến không gian thêm phần yên tĩnh và quỷ dị.

Tiếng kéo khóa của túi đựng xác chầm chậm vang lên khiến người ta khó chịu. Tống Thanh Tiểu tiếc nuối, con mồi sắp đến miệng lại bay mất nhưng ít nhất khẩu súng không rơi vào tay cô cũng không về tay người đàn ông đeo kính.

Hơn nữa, cô vẫn còn cơ hội. Chỉ cần trong thời gian thử luyện, cô theo dõi xem khẩu súng đang ở đâu, có lẽ sẽ tìm ra cách để đoạt lấy.

Bỗng nhiên, tiếng bước chân lộn xộn vang lên ngoài hành lang, ngay sau đó là giọng nói của một phụ nữ: “Bác sĩ Chu gặp chuyện rồi?”

Vừa nói, một nữ bác sĩ mặc áo blouse trắng vội vã chạy tới. Người phụ nữ tóc đỏ số 4 cầm roi cũng xuất hiện ngay phía sau. Nhìn thấy cô ta, Tống Thanh Tiểu khẽ thở phào.

Sáu người thử luyện, đến giờ cuối cùng cũng đã tập hợp đầy đủ.

Số 4 cũng chú ý đến người đàn ông đeo kính và Tống Thanh Tiểu trong bộ đồ bác sĩ. Ba người họ trao nhau ánh mắt nhưng rất ăn ý mà lập tức dời đi, làm như không quen biết.

Vị bác sĩ đến muộn ban nãy vẫn luôn ở khu bệnh nhân, sau khi nghe tin mới vội chạy đến. Còn số 4 là một trong những bác sĩ mới đến, đang hướng dẫn thực tập cho cô ta.

Sau khi mọi chuyện được xử lý xong, người đàn ông đeo kính đi theo bác sĩ Hồ rời khỏi, Lưu Dĩ Tuân cùng hai y tá khác đưa xác bác sĩ Chu về phòng xác.

Tống Thanh Tiểu và y tá Trương thì dọn dẹp lại phòng làm việc. Khi ra khỏi phòng trời đã không còn sớm, mặt trời dần lặn, đến giờ ăn tối, từ nhà ăn vang lên tiếng gọi món.

Bệnh viện có người chết, tâm trạng mọi người nặng nề. Y tá Trương và những người khác buồn bã vì cái chết của bác sĩ Chu, còn Tống Thanh Tiểu thì bị áp lực của thời gian nhiệm vụ đè nặng.

Trong tầm mắt cô, con số đếm ngược đã trở thành: 114:53:21. Thời gian nhiệm vụ còn lại: bốn ngày, mười chín giờ.

Tối nay cô không phải trực, sau khi ăn xong, cô đi cùng y tá Trương kiểm tra khu bệnh nhân một lượt rồi trở về ký túc xá.

Rửa mặt xong, nằm trên giường, nhưng Tống Thanh Tiểu vẫn không thể thả lỏng tinh thần.

Đèn trong phòng đã tắt, bệnh viện về đêm có một cảm giác u ám khó tả. Có lẽ vì đang trong thử luyện, cô luôn cảm thấy nguy hiểm rình rập xung quanh.

Ban ngày không nghe thấy âm thanh từ khu bệnh nhân nhưng đến đêm, mọi tiếng động dường như bị phóng đại lên. Cô nghe thấy có người “í a” như đang hát lớn.

Cô nhắm mắt lại, trong đầu vẫn không ngừng vang lên tiếng “tích tắc tích tắc” của chiếc đồng hồ cũ như hình với bóng.

Ngay cả trong bóng tối, con số 109:47:35 trên giao diện nhiệm vụ vẫn hiện rõ.

“Thanh Tiểu, ngủ chưa?”

Từ giường trên, y tá Trương nghiêng người nhìn xuống. Dưới ánh trăng mờ qua rèm cửa, mái tóc dài được cô ấy giấu trong mũ ban ngày giờ xõa xuống hai bên má, đung đưa theo động tác. Bóng tóc in trên tường giống như những xúc tu quỷ dị đang muốn vươn ra chụp lấy Tống Thanh Tiểu.