Chương 28: Bệnh viện tâm thần 10

"Lấy dây trói lại, tiêm thuốc an thần cho anh ta."

Vị bác sĩ mới đến bình tĩnh ra lệnh, cau mày: "Đường xuống núi đã bị phong tỏa, điện thoại không gọi ra được, trước tiên hãy dọn dẹp nơi này. Thi thể của bác sĩ Chu tạm thời đặt ở tầng dưới, còn người này thì cứ nhốt lại đã!"

"Buông tao ra!"

Gã đàn ông lực lưỡng gân cổ lên, mạch máu trên cổ nổi rõ, bàn tay điên cuồng cào cấu trên mặt đất. Lời dứt, y tá Trương nhanh chóng lấy ống tiêm và thuốc từ chiếc tủ lạnh nhỏ trong văn phòng bác sĩ Chu, tiêm một mũi vào người gã. Sức giãy giụa của gã đàn ông yếu dần, khiến các y tá và bảo vệ đang đè lên gã cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Khoảnh khắc gã đàn ông mất đi khả năng phản kháng, người đàn ông đeo kính nheo mắt lại, nắm chặt tay thành quyền, khẽ đẩy gọng kính. Khi anh ta nhìn sang Tống Thanh Tiểu, phát hiện cô cũng đang nhìn mình. Anh ta vội vàng quay đầu đi chỗ khác.

Sau khi chuyện này xảy ra, bầu không khí trong bệnh viện thay đổi hẳn. Thi thể bác sĩ Chu bị đưa xuống khỏi ghế, gã đàn ông bị hai bảo vệ áp giải vào khu giám sát cấp một trong bệnh viện. Rõ ràng, trong mấy ngày tới, bệnh viện sẽ xem gã như một bệnh nhân mắc bệnh tâm thần nguy hiểm mà giam giữ.

Sau khi vào phòng giám sát cấp một, gã bị trói lại, tiêm thuốc an thần, đồng thời luôn có người theo dõi suốt hai mươi tư giờ. Kể từ khi bước vào địa điểm thử luyện này, gã xem như đã bị loại bỏ.

"Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"

Người đàn ông đeo kính, từ đầu đến giờ vẫn im lặng quan sát mọi chuyện, đột nhiên lên tiếng.

Tống Thanh Tiểu nhận ra khi anh ta đặt câu hỏi, ánh mắt có lướt qua người cô một chút, cuối cùng dừng lại ở túi áo trên bộ đồng phục y tá của cô. Trong túi áo đó có khẩu súng mà cô lấy từ tay Chu Tiểu Khả. Lúc trước, cô đã giấu nó đi, nắm chặt không dám buông. Lúc này, khi anh ta mở miệng hỏi, lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi, gần như không thể cầm chắc báng súng nữa.

Cô biết rõ câu hỏi của anh ta là nhắm vào mình nhưng cô chỉ cúi đầu, im lặng.

Chu Tiểu Khả lại một lần nữa lên tiếng, kể về lai lịch của gã đàn ông cầm súng: "Bệnh viện gần đây thiếu nhân sự, bác sĩ Lý rời đi, bác sĩ Quách đang nghỉ phép, nên chúng tôi tuyển thêm vài bác sĩ mới. Người này đã vượt qua vòng phỏng vấn và chuẩn bị ký hợp đồng hôm nay."

Có lẽ vì gã đàn ông đã bị khống chế, cái chết của bác sĩ Chu cũng đã xảy ra được một lúc, nên tâm trạng của Chu Tiểu Khả lúc này đã ổn định hơn so với trước.

"Không biết vì sao, người này lại mang theo súng. Khi tôi ở bên ngoài, nghe thấy hắn hét lớn, ngay sau đó là tiếng súng nổ. Khi tôi chạy vào thì bác sĩ Chu đã..."

Những lời này khiến da đầu Tống Thanh Tiểu tê dại, cô nhớ lại cảnh tượng khi mình mới bước vào thử luyện, rồi ngước mắt nhìn về phía Lưu Dĩ Tuân.

Ông ta vẫn mang dáng vẻ như lúc bị cô gϊếŧ chết trong lần thử luyện trước. Nếu không phải vì đã ở trong địa điểm thử luyện này một khoảng thời gian, đồng thời cô đã chuẩn bị tâm lý từ trước, có lẽ khi đối diện với ông ta, cô cũng khó mà giữ được bình tĩnh.

Dù sao đi nữa, người từng suýt gϊếŧ chết mình, cuối cùng lại bị chính tay mình gϊếŧ, nay đột nhiên xuất hiện trước mặt, áp lực tâm lý này thực sự khó mà diễn tả.

Cho đến thời điểm này, dựa vào lời của Chu Tiểu Khả, Tống Thanh Tiểu gần như đã đoán ra được chuyện gì đã xảy ra với gã đàn ông cầm súng khi bước vào thử luyện.

Sau khi mọi người tiến vào không gian thử luyện, họ ngay lập tức nhận được hướng dẫn nhiệm vụ. Sau đó, người phụ nữ cầm roi số 4 mất kiên nhẫn, định ra tay với người đàn ông số 5 là một kẻ nhát gan để moi móc thông tin về nhiệm vụ.

Không ngờ số 5 lại sợ đến mức bỏ chạy trước khi roi của cô ta kịp giáng xuống, khiến nhiệm vụ của tất cả mọi người rơi vào hỗn loạn.

Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, Tống Thanh Tiểu táo bạo suy đoán: Nếu gã đàn ông cầm súng cũng giống như cô, khi thử luyện chính thức bắt đầu, trong đầu xuất hiện âm thanh thông báo cùng với con số đếm ngược... thì những biến cố này đã đủ khiến người ta hoang mang lo sợ.

Cộng thêm lựa chọn có tham gia nhiệm vụ hay không xuất hiện ngay lúc đó, buộc họ phải đưa ra quyết định trong thời gian ngắn.

Ở thời điểm này, tinh thần của con người đã bị kéo căng đến cực hạn. Những người từng sống sót sau lần thử luyện đầu tiên đều cảnh giác hơn người thường rất nhiều.

Gã đàn ông chắc chắn hiểu rõ rằng, dù biết bước vào thử luyện có thể gặp nguy hiểm, nhưng gã không còn lựa chọn nào khác. Thực tế vào lúc này tinh thần của gã đã vô cùng căng thẳng rồi.

Tiếng kim giây đột ngột vang lên, con số đếm ngược trước mắt, cùng với lựa chọn cận kề trước mắt, tất cả vô tình tạo nên áp lực ngày càng gia tăng. Sau khi bối cảnh thay đổi, có lẽ khi sự cảnh giác và đề phòng của gã đạt đến một mức độ nhất định, chỉ cần một kí©h thí©ɧ dù nhỏ cũng có thể khiến gã phản ứng dữ dội.

Loại kí©h thí©ɧ này, Tống Thanh Tiểu đã hiểu ngay khi nhìn thấy Lưu Dĩ Tuân.

Dù tâm lý có vững đến đâu, nếu bị kí©h thí©ɧ liên tục rồi đột nhiên nhìn thấy người mà mình từng gϊếŧ chết xuất hiện trước mặt, e rằng cũng khó tránh khỏi suy sụp.

Khoảnh khắc bước vào nhiệm vụ, khi nhìn thấy bác sĩ, ngay cả cô cũng không nhịn được run rẩy, vô thức đặt tay lên con dao găm trên cánh tay.

Phản ứng của gã đàn ông cũng giống như cô. Sự xuất hiện của Chu Vũ chính là giọt nước tràn ly, đẩy gã vượt quá giới hạn lý trí cuối cùng. Gã lập tức ra tay gϊếŧ chết bác sĩ Chu.

Nhận ra điều này, Tống Thanh Tiểu không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Cô đã thấy kết cục của gã đàn ông – từ một nhân viên y tế biến thành bệnh nhân, từ thế chủ động rơi vào bị động, mất hết lợi thế trong thử luyện.

Điều đó cũng chứng tỏ rằng lựa chọn được đưa ra khi vừa bước vào bối cảnh không phải là một lựa chọn đúng đắn nhất. Tâm lý, phản ứng của mỗi người tại thời điểm đó khác nhau sẽ dẫn đến kết quả khác nhau.

Nếu cô cũng như gã, bị kí©h thí©ɧ đến mức mất bình tĩnh và ra tay khi thấy bác sĩ xuất hiện, dù có gϊếŧ được bác sĩ một lần nữa thì kết cục có lẽ cũng chẳng khác gì gã: bị khống chế, từ y tá trở thành bệnh nhân, cuối cùng chết trong thử luyện.

Lần thử luyện này, dù nhiệm vụ rõ ràng, phần thưởng phong phú nhưng mức độ nguy hiểm lại cao hơn nhiều so với lần trước!

Tống Thanh Tiểu nghiến chặt răng, khó khăn ngẩng đầu nhìn người đàn ông đeo kính trong bộ đồng phục bác sĩ. Đúng lúc này, anh ta cũng đang nhìn cô. Hai người chạm mắt nhau, trong lòng đều cảnh giác đối phương hơn.

Gã đàn ông cầm súng đã không vượt qua được bài kiểm tra tâm lý ngay khi bước vào nhiệm vụ, xem như đã bị loại. Nếu tất cả những người chọn vai trò nhân viên y tế trong thử luyện đều phải trải qua cùng một bài kiểm tra như gã thì việc người đàn ông đeo kính có thể giữ vững bình tĩnh, thuận lợi trở thành bác sĩ thực tập trong bệnh viện cho thấy anh ta là người cực kỳ giỏi kiềm chế, tâm cơ thâm sâu, tâm lý vững vàng đến mức đáng sợ.

Tương tự, khi còn ở trong không gian thử luyện, biểu hiện của cả người đàn ông đeo kính lẫn Tống Thanh Tiểu đều không quá nổi bật. Ít nhất là trong mắt anh ta, khi Tống Thanh Tiểu bị chĩa súng vào, cô cũng không có phản ứng đặc biệt gì, so với hai người phụ nữ số 4 và số 6 sau đó, cô chỉ thể hiện rất bình thường. Nhưng bây giờ, cô lại có thể thuận lợi nhập vai và trở thành nhân viên bệnh viện, điều đó có nghĩa là cô không hề đơn giản như vẻ ngoài và chắc chắn anh ta sẽ không dám đánh giá thấp cô nữa.

Tống Thanh Tiểu thở dài trong im lặng. Phiền phức thật!