Trong nháy mắt, Tống Thanh Tiểu lập tức nghĩ đến người đàn ông vạm vỡ cầm súng kia, cô liếʍ đôi môi khô khốc!
Đồ Tiểu Vân nói có người mới đến, người đàn ông to lớn cầm súng trước mặt, đeo kính nam, cô gái cầm cây roi màu hồng số 4 cũng không xuất hiện, bác sĩ mới đến có thể là một trong số ba người bọn họ, bây giờ xem ra, người đàn ông to lớn cầm súng chắc chắn là người có khả năng lớn nhất.
Cần cổ bị số 6 siết càng ngày đau, hô hấp của Tống Thanh Tiểu cũng nhanh hơn, sau khi tiếng súng vang lên, cô nhạy bén nhận ra hơi thở của tử thần, đó là trực giác mạnh mẽ do hai lần trải qua ranh giới giữa sự sống và cái chết mang lại.
Trước tiên ý thức bên trong của Tống Thanh Tiểu nhắc nhở cô chú ý, quả nhiên, trong đầu hiện ra: “Bảo vệ người dân, thất bại sẽ bị xóa sổ. Hoàn thành nhiệm vụ: nhận thưởng 1000 điểm.”
Lời nhắc nhở, lúc tiếng súng vang lên trong tích tắc đã thay đổi thành:
Bảo vệ người dân, thất bại sẽ bị xóa sổ.
Hoàn thành nhiệm vụ: nhận thưởng 950 điểm.
Phần thưởng đã thay đổi!
Khi Tống Thanh Tiểu ngẩng đầu lên, trong ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc khác lạ có chút hưng phấn, mặc dù nói sau tiếng súng rất có khả năng có người đã chết trong bệnh viện, nhưng đúng như cô dự đoán, một khi có người chết, mới chứng minh được thí luyện này đã thực sự bắt đầu.
Cô vừa híp mắt lại, ánh mắt nhìn lướt qua đám người Đồ Tiểu Vân, nhìn qua tường thủy tinh của phòng bệnh, nhìn thấy số 5 ngẩng đầu lên, hiển nhiên anh ta đã bị tiếng súng lúc trước làm cho kinh sợ, vẻ mặt không che dấu được sự sợ hãi.
Sau khi nhìn thấy ánh mắt của Tống Thanh Tiểu, hai tay số 5 ôm lấy đầu, từ từ cúi đầu xuống, cơ thể lại bắt đầu run lên.
Trước khi mọi người trong phòng bệnh kịp hồi phục sau tiếng súng, tiếng hét sắc nhọn và chói tai của một người phụ nữ vang lên từ xa:
“A…”
Tiếng kêu chói tai, to rõ ràng, mang theo chút thảm thiết, thật sự khiến người ta sợ hãi, đặc biệt là trong hoàn cảnh yên tĩnh rùng rợn này càng thêm kinh hãi.
Ngay cả những người bệnh trong phòng bệnh này cũng bịu tiếng hét chói tai này lây nhiễm, cảm nhận được sự bất an, những bệnh nhân được y tá Trương đưa về phòng bệnh lại bắt đầu làm loạn, bệnh nhân ở cùng phòng số 5 trượt khỏi giường, vẻ mặt ngây ngốc đi về phía cửa.
“Đi xem, xem đã xảy ra chuyện gì.”
Ý tá Trương có hơi lo lắng, Tống Thanh Tiểu mới đến, bị cô ấy đưa đến đây, hai người Đồ Tiểu Vân và Vương Tiểu Lệ ở lại cùng với những y tá khác ở lại trấn an bệnh nhân.
Nghe thấy tiếng súng phát ra từ văn phòng của nhân viên y tế, y tá Trương lập tức cầm chìa khóa mở cửa sắt ba lớp, dưới tình huống như vậy, cô ấy vẫn không quên xin lỗi giải thích với Tống Thanh Tiểu:
“Xin lỗi… Thanh Tiểu, hôm nay cô vừa mới đến, có lẽ nên dẫn cô đi làm quen với hoàn cảnh.” Cô ấy vội vàng giải thích, vẻ mặt có hơi khó xử: “Nhưng không biết xảy ra chuyện gì…”
“Không sao đâu, trước tiên chúng ta đi xem xét tình hình thế nào, có thể giúp được gì không, về phần làm quen hoàn cảnh, chúng ta vẫn còn thời gian.”
Lúc cô nói lời này, tiếng ‘tích tắc, tích tắc’ đã vang lên trong đầu, con số trong tầm mắt cũng biến thành 119:06:27, như thể đang cố tình chế giễu câu nói "vẫn còn thời gian" của cô.
Tống Thanh Tiểu mở to hai mắt, chịu đựng cơn đau ở cổ nuốt nước bọt một cái, đè nén sự lo lắng trong lòng, cố gắng bỏ qua dãy số kia.
Lúc này cô cũng cấp bách muốn xác minh suy đoán sâu xa nhất của mình, muốn xem tiếng súng vừa rồi có liên quan đến người đàn ông vạm vỡ cầm súng là một trong sáu người tham gia thí luyện hay không, cũng muốn xem ai đã xảy ra chuyện, để cô có thể hiểu tại sao mình lại mất năm mươi điểm vô cớ.
Hai người đi ra khỏi phòng bệnh, chợt nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, nghe âm thanh hình như là từ dưới lầu truyền đến. Y tá Trương chạy nhanh đến đang máy ấn nút, thanh máy nhanh chóng mở ra, Tống Thanh Tiểu đi vào cùng cô ấy.
Ánh đèn trong thang máy trắng nhợt, khiến cho không gian đóng kín trông rất âm trầm, hai người cũng không nói chuyện, Tống Thanh Tiểu chỉ nghe thấy tiếng tiếng thở nặng nề của y tá Trương, cho thấy sự lo lắng sâu sắc trong lòng cô ấy.
Khi cô quay đầu lại nhìn y tá Trương, nhận ra cô ấy cúi thấp đầu, đèn chiếu vào người cô ấy, dưới vầng trán nhợt nhạt, đôi mắt cô ấy bị che khuất bởi bóng tối do xương chân mày tạo ra, Tống Thanh Tiểu chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đôi môi mím chặt của cô ấy.
Thang máy xuống tầng một, ‘đinh’ một tiếng cửa mở ra, cô ấy đứng im không nhúc nhích, mãi đến khi Tống Thanh Tiểu nhắc nhở cô ấy: “Tiểu Ngọc…”
Lúc này y tá Trương mới giật mình tỉnh lại, bắt đầu chạy ra.
Khu phòng khám dường như bị tiếng súng vừa rồi đánh thức, có rất nhiều người tụ tập bên ngoài phòng khám của bác sĩ, lúc y tá Trương và Tống Thanh Tiểu đến, trong phòng còn có bảy mồm tám mỏ chõ vào, Tống Thanh Tiểu liếc nhìn một người đàn ông ngồi trên ghế, thân thể dựa vào ghế, đầu nghiêng về phía cửa.
Hai tay của anh ta rũ xuống hai bên, đã chết.
Trên trán anh ta rõ ràng có một lỗ thủng đầy máu do đạn bắn, lực mạnh của viên đạn khiến làn da xung quanh vết thương xuất hiện những vết thâm tím, giống như có giun đất bò khắp đầu anh ta vậy.
Đôi mắt anh ta vẫn mở, máu trong vết thương vẫn chưa đông hoàn toàn vẫn chảy từ trán xuống, nhỏ giọt qua lông mày, chóp mũi và mắt, cuối cùng tụ lại dưới má, nhỏ xuống chiếc áo bác sĩ màu trắng, nhuộm thành một mảng máu đỏ tươi lớn.
Có lẽ anh ta không ngờ sẽ bị tập kích bất ngờ, anh ta vẫn giữ nụ cười khi còn sống, khóe miệng nhếch lên, nhìn qua rất quỷ dị, dáng vẻ này khiến Tống Thanh Tiểu nhớ lại bức ảnh sau khi chết của người thí luyện sau khi lật bài trong lần thí luyện đầu tiên.
Trên đồng phục của bác sĩ có thẻ tiên: Chu Vũ.
Trong văn phòng tràn ngập mùi thuốc súng cùng với máu tươi, y tá Trương bịu cảnh tượng như vậy dọa cho không nhẹ, Tống Thanh Tiêu thu hồi ánh mắt, trên mặt đất trong văn phòng, người đàn ông vạm vỡ cầm súng bị mấy y tá và hai người đàn ông trông giống như bảo vệ đè xuống. Anh ta không thể động đậy, mặt đỏ bừng, vẫn đang liều mạng giãy dụa, giống như một con sâu, con kiến đáng thương