Chương 26.1: Bệnh viện tâm thần 8

Lần thử nghiệm này tổng cộng có sáu người tham gia, hiện tại trong bệnh viện tính cả Tống Thanh Tiểu thì đã có ba người xuất hiện.

"Tích tắc, tích tắc, tích tắc", giữa âm thanh nhiễu loạn của kim giây đang chuyển động, cửa thang máy bỗng vang lên một tiếng "tinh". Sau khi cửa mở ra, trong đầu Tống Thanh Tiểu lóe lên một suy nghĩ, cô loáng thoáng cảm thấy mình đã nắm bắt được một manh mối, đang định suy nghĩ kỹ hơn thì bất ngờ có người từ bên cạnh vươn tay, vỗ một cái thật mạnh lên vai cô.

"Này!"

Trên vai truyền đến một cơn đau nhói, sau sự việc bị số sáu đánh lén trước đó, bị người khác đột nhiên vỗ vai, Tống Thanh Tiểu vô thức nhón chân, nghiêng người tránh đi, lưng tựa vào mép bàn điều khiển, nửa thân trên ngả ra sau rồi xoay người đối mặt với kẻ vừa vỗ vai mình.

Người vỗ vai cô là một y tá, không phải một trong sáu người tham gia thử luyện, nhìn qua khoảng ba mươi tuổi, chân đi giày đế mềm, bước chân hoàn toàn không phát ra tiếng động, không biết đã đến từ khi nào.

Vừa rồi Tống Thanh Tiểu né tránh gây ra động tĩnh khá lớn khiến bản thân cô cũng hơi xấu hổ. Y tá kia hơi giơ tay lên, vừa nhìn thấy Tống Thanh Tiểu thì kêu lên: "Ơ, người mới à?" Hỏi xong câu đó, cô ta lại tự lẩm bẩm: "Dạo này hình như có rất nhiều người mới đến."

Câu nói của y tá này có ý nghĩa sâu xa, lúc Tống Thanh Tiểu nghe thấy thì nheo mắt lại.

Con số bên dưới vẫn đang đếm ngược, cô chú ý đến thẻ công tác trên ngực y tá mới đến, trên đó ghi tên của cô ta: Đồ Tiểu Vân.

Biết rõ phản ứng sau khi bị vỗ của mình hơi quá đã khiến Đồ Tiểu Vân khó chịu, vẻ mặt cô hơi ngượng ngùng. Dưới tình huống chưa làm rõ nội dung và nhiệm vụ của lần thử luyện này, Tống Thanh Tiểu vừa mới đến, cô vẫn hy vọng có thể duy trì quan hệ tốt với nhóm "đồng nghiệp" này để thám thính được nhiều tin thức hơn, thuận lợi cho việc thực hiện nhiệm vụ.

Cô phải có được thiện cảm của người khác, vì vậy khi nhận ra Đồ Tiểu Vân nhíu mày trong lúc nói chuyện, trong đầu cô đã nhanh chóng nghĩ ra cách ứng phó. Cô đưa tay trái lên xoa vai mình, trên mặt lộ ra vẻ nhẫn nhịn cơn đau rồi quay sang nhìn y tá Trương.

"Sao vậy?"

Y tá Trương thấy động tác của Tống Thanh Tiểu, quả nhiên lập tức ân cần hỏi một câu.

"Hình như lúc nãy vai tôi bị đạp trúng rồi."

Tống Thanh Tiểu vừa nói vậy, gương mặt Đồ Tiểu Vân lập tức hiện lên vẻ nghi hoặc, Y tá Trương bèn giải thích: "Hôm nay có một bệnh nhân mới nhập viện đột nhiên lao ra tấn công Thanh Tiểu, làm cổ cô ấy bị thương."

Trong lúc nói chuyện, sau khi nhận được sự đồng ý của cô, y tá Trương chuẩn bị kéo cổ áo cô lên xuống xem bả vai bị đạp trúng của cô.

Tống Thanh Tiểu cao 1m68 nhưng các y tá làm việc tại trung tâm bệnh tâm thần này cũng không thấp. Sau khi kéo cổ áo cô ra, y tá Trương nhìn một cái, không nhịn được kêu lên khe khẽ: "Ôi, bị tụ máu rồi!"

Số 6 ra tay không nhẹ, lúc đó cô ta dùng hai tay nắm chặt dây thẻ công tác trên cổ Tống Thanh Tiểu, hai chân đạp mạnh lên hai bả vai cô, để lại những vết sưng đỏ ở cả hai bên bả vai.

Sau khi biết chuyện đã xảy ra, trên mặt Đồ Tiểu Vân hiện lên vẻ áy náy. Cô ta lấy tăm bông thấm cồn iốt, tự tay bôi lên chỗ đau cho cô, vừa làm vừa nói:

"Đúng rồi, có lẽ bệnh viện chúng ta lại sắp có người mới đến. Hiện tại bác sĩ Chu đang chuẩn bị gặp người đó, nếu có thể ở lại, bệnh viện sẽ có thêm một bác sĩ nữa."

Làn da trên cổ bị sợi dây siết đến trầy xước, lúc bôi cồn iốt vào hơi đau nhói lên nhưng cảm giác này cũng chẳng là gì so với tin tức mà cô nghe được từ miệng Đồ Tiểu Vân.

Cô nhớ lại câu nói trước đó của Đồ Tiểu Vân: "Dạo này hình như có rất nhiều người mới đến." Nhưng Đồ Tiểu Vân không nói rõ những "người mới" này là nhân viên y tế hay bệnh nhân, rất có thể là cả hai. Ví dụ như chính bản thân cô, hoặc như số 5 và số 6 mà cô đã gặp trước đó.

Bây giờ bệnh viện lại có một bác sĩ mới đến, cô không khỏi suy đoán về thân phận "bác sĩ" của người này.

Nếu tất cả người tham gia thử luyện đều vào cùng một bối cảnh, ngoài ba người đã xuất hiện ra thì vẫn còn ba người nữa chưa thấy đâu: gã đàn ông đeo kính, ông anh vạm vỡ cầm súng và người phụ nữ roi đỏ số 4.

Vị bác sĩ mới mà Đồ Tiểu Vân nhắc đến rất có thể là một trong ba người này.

Tòa nhà bệnh viện này có năm tầng, theo lời y tá Trương nói trước đó thì có tổng cộng hai mươi bảy bệnh nhân. Không biết trong số những bệnh nhân này, hai người thực nghiệm còn lại đang ở đâu.

Trong lòng cô dao động, giữa tiếng "tích tắc, tích tắc" của đồng hồ, Đồ Tiểu Vân vẫn đang nói, bỗng nhiên một tiếng "rầm" truyền đến, âm thanh vang mà không rền, nghe như từ một nơi rất xa truyền tới, tuy nhiên vì vị trí địa lý đặc biệt của bệnh viện, âm thanh kéo dài đó vẫn vang vọng trong không khí..

Không chỉ Tống Thanh Tiểu cảm thấy trái tim như bị người ta nắm một cái. mà ngay cả đám người y tá Trương đang nói chuyện cũng hoảng sợ, bàn tay đang cầm tăm bông của Đồ Tiểu Vân run lên, đầu tăm bông chọc vào vết thương trên cổ Tống Thanh Tiểu, khiến cô xuýt xoa một tiếng.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Vương Tiểu Lệ hơi kinh ngạc, mí mắt của Tống Thanh Tiểu giật giật liên tục, cảm thấy có gì đó không ổn!

Cách âm của bệnh viện này tốt đến mức nào cô đã tự mình cảm nhận rồi.

Rõ ràng là ở cùng trong một tòa nhà, một bên là 27 bệnh nhân, một bên là văn phòng, ký túc xá của nhân viên y tế, nhưng khi cô vừa mới bước vào hiện trường nhiệm vụ, đang được ‘Lưu Dĩ Tuân’ phỏng vấn, cô vốn không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào từ phòng bệnh này.

Mãi đến khi thay đồng phục y tá và đi theo y tá Trương đến đây, mở mấy cánh cửa sắt ra mới nghe thấy tiếng kêu khóc của bệnh nhân ở đây.

Tiếng ‘bụp’ lớn nghe thấy vừa rồi như phát ra từ văn phòng của nhân viên y tế, tiếng động gì mới có thể truyền tiếng xa như vậy?

Hơn nữa tiếng động đó rất giống tiếng đồ gì đó rơi xuống đất, hoặc là thứ gì đó bị đập nát, giống như tiếng ai đó bắn súng.