Chương 20: Bệnh viện tâm thần 2

Biến cố bất ngờ này lập tức khiến lông tay Tống Thanh Tiểu dựng đứng lên như bị quét ngược, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Trước nguy cơ sống còn, cô theo bản năng kết ấn bằng các ngón tay, định thi triển "Lâm Tự Quyết" để khống chế tên cầm súng trong chốc lát, né đòn đánh chí mạng.

Thế nhưng trong khoảnh khắc chớp nhoáng ấy, một luồng suy nghĩ lóe lên trong đầu cô. Cô chợt nhớ lại cảnh dùng điểm tích lũy sau nhiệm vụ thử luyện lần trước.

Lúc đó trong danh sách vật phẩm trao đổi, súng ống và đạn dược cũng có nhưng giá không hề rẻ.

Một khẩu súng trị giá 100 điểm, mỗi viên đạn là 50 điểm. Với vũ khí sát thương mạnh như vậy, cô tin chắc sẽ có người đổi - nhưng trừ phi có lượng điểm dư dả đến mức có thể phung phí, bằng không số đạn đổi được sau khi mua súng chắc chắn rất hạn chế.

Dựa trên kinh nghiệm thử luyện lần trước, số người tham gia tối đa mỗi lượt là chín. Giả sử mỗi viên đạn gϊếŧ chắc một mạng, để tiêu diệt tám người còn lại cần ít nhất tám viên - một con số không hề nhỏ chút nào.

Hơn nữa, đây là lần thử luyện thứ hai của Tống Thanh Tiểu. Việc có người cầm súng trong không gian này chứng tỏ tất cả đều đã trải qua ít nhất một lần thử luyện.

Người có thể sống sót sau lần thử luyện trước và đã đổi được vật phẩm hẳn đều có kỹ năng tự vệ riêng. Kẻ cầm súng ít nhất cũng phải có đạn, chí ít cũng cần cân nhắc đến khả năng giữ lại đạn để tự bảo vệ mình.

Trong tình huống đạn dược quý hiếm, gã khó lòng tùy tiện bóp cò. Một phát súng không gϊếŧ được đối phương không những phí đạn mà còn kết thêm thù.

Lý do gã chĩa súng vào cô khi vừa vào không gian có lẽ chỉ là để uy hϊếp chứ không thực sự muốn sát hại cô.

Khả năng lớn nhất là tên này muốn thăm dò phản ứng bản năng của mọi người, buộc đối thủ lộ tẩy bài tẩy để thu thập thông tin, tăng cơ hội sống sót trong thử luyện này.

Khi đối mặt nguy hiểm, con người thường vô thức bảo vệ tính mạng mình bằng cách trấn áp hiệu quả nhất.

Ở lần thử luyện trước, Tống Thanh Tiểu có thể giữ lại mạng sống của mình chính vì nhờ giấu được con bài tẩy tối thượng là Cửu Tự Mật Lệnh mà cô đã gϊếŧ bác sĩ một cách bất ngờ.

Cô biết rõ tầm quan trọng của quân bài tẩy nên không thể nghi ngờ rằng Cửu Tự Mật Lệnh là một trong những lá bài tẩy tối thượng nhất giúp cô lật ngược thế cờ.

Lần này, Tống Thanh Tiểu cắn răng buông tay ấn vừa kết, nén sợ hãi dùng một tay nắm nòng súng đẩy sang bên, tay kia lần xuống thắt lưng.

Trước khi vào không gian, cô đã mua hai con dao găm, may túi đeo sát người giấu một chiếc, còn một chiếc buộc vào cổ tay che bằng tay áo.

Đây hoàn toàn chỉ là để phòng hờ, giữ lại một nước cờ dự phòng.

Cô làm như vậy hoàn toàn là theo bản năng.

Nếu như những suy đoán trước đó của Tống Thanh Tiểu là sai, cô vẫn cần phải phản kháng để bảo vệ tính mạng của mình.

Thế nhưng ngón tay cô chưa kịp chạm vào vạt áo, một bàn tay thô bạo đã móc vào bụng - nơi chỉ còn trống rỗng. Con dao chuẩn bị sẵn đã biến mất không dấu vết!

Một sự kinh hãi tràn ngập, sát ý trong lòng cô vụt tắt khi họng súng được rời khỏi mặt. Gã đàn ông lực lưỡng cao lớn nhe răng cười nhạt, ánh mắt lạnh như băng: "Giơ tay lên!"

Thái độ của gã ta đúng như dự đoán của cô là sẽ không dễ dàng nổ súng.

Tống Thanh Tiểu hít sâu, nhìn ánh mắt âm hiểm của gã ta mà từ từ đưa tay lên. Ở cổ tay trái, một lưỡi dao cong vẫn dính chặt vào da thịt, được băng gạc cố định.

Kỳ lạ thay, con dao giấu ở bụng đã biến mất khi vào không gian, nhưng con dao từng nhuốm máu trong lần thử trước vẫn còn nguyên.

Khi cánh tay giơ lên, ống tay áo tuột xuống để lộ cổ tay gầy guộc.

Tim cô như muốn nhảy khỏi l*иg ngực khi vạt áo sắp lộ ra chuôi dao. Ống tay áo chỉ cần rơi xuống một chút nữa thôi thì con dao găm cô che giấu chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Cô mím chặt môi, mồ hôi lấm tấm trên trán, không dám giơ tay quá cao cố thu vai tỏ vẻ sợ hãi.

Tên cầm súng không nghi ngờ, vừa dùng súng gõ vào ngực, lưng rồi chân cô để kiểm tra kĩ càng. Có lẽ bởi vì khi nãy gã đã thấy Tống Thanh Tiểu theo bản năng sờ lên bụng. Vừa liếc nhìn đôi tay đang giơ cao. Do ống tay áo đã tuột lên để lộ hai cẳng tay, gã ta bỏ qua không khám xét tay cô nữa. Sau cùng, gã ta hất cằm về phía góc tường: "Số 3 cô qua đó."

Tống Thanh Tiểu cúi mắt, lòng vẫn còn hồi hộp. Mãi đến khi họng súng lại chĩa về phía mình, cô mới ép bản thân bình tĩnh đi về phía góc phòng.

Qua cách xưng hô của gã ta, cô nhận ra trước khi mình đến, trong không gian đã có hai người.

Ở phía tây, một thanh niên gầy gò đeo kính đang ngồi co ro. Có vẻ anh ta cũng từng bị uy hϊếp nên tỏ ra cảnh giác.

Khi ánh mắt cô đổ dồn về phía anh ta, chàng trai đẩy gọng kính lên. Ánh sáng phản chiếu từ tròng kính che giấu đôi mắt nhưng cô cảm nhận rõ anh ta cũng đang quan sát mình.

Không gian chỉ có ba người nhưng bầu không khí ngột ngạt bởi sát khí, nguy hiểm và đề phòng lẫn nhau.

Cô chọn vị trí ngồi cách chàng trai đeo kính khoảng hai mét, lập tức cảm nhận được thân hình anh ta căng cứng lại - chỉ cần cô có động tĩnh khả nghi, đối phương sẽ phản kích ngay.

Môi trường thử luyện lần này tương tự lần trước: khoảng đất trống bao quanh bởi sương mù dày đặc. Liếc mắt quan sát hai người đàn ông, cô cố suy đoán thứ tự xuất hiện của họ.

Bề ngoài, tên cầm súng cơ bắp cuồn cuộn, cao gần mét chín, mặc áo ba lỗ bó sát, nhìn thân hình rắn chắc của gã cho thấy gã là mối nguy hiểm tiềm tàng chứ đừng nói đến việc gã còn có cả súng.

Nhưng cô không dám xem thường chàng trai đeo kính. Ở lần thử luyên trước, gã đàn ông số 7 lực lưỡng đã chết dưới tay bác sĩ.

Nếu tất cả người tham gia lần này đều sống sót qua vòng sơ loại thì mỗi kẻ đều cực kỳ nguy hiểm.

Việc con dao chuẩn bị trước biến mất khiến cô ám ảnh. Những chỗ bị tên cầm súng đánh vào vẫn đau nhức.

Gã ta ra tay đủ mạnh để gây thương tích ảnh hưởng đến khả năng chiến đấu của cô sau này nhưng lại khéo léo không đẩy đối phương đến đường cùng.

Trong lúc cô còn đang phân vân về nguyên nhân mất tích của con dao thì một phụ nữ khác xuất hiện trong không gian. Y như những gì cô trải qua, người mới đến chưa kịp định thần đã bị họng súng dí vào thái dương. Giọng nói thô ráp vang lên: "Hân hạnh được đón tiếp."

Người phụ nữ giật mình lùi lại, tay phải vung lên. Một tiếng "vυ"t" vang lên, chiếc roi đỏ như rắn cuộn từ cổ tay tuôn ra, quất thẳng vào mặt tên cầm súng.

Gã ta nhanh chóng lùi lại dùng súng đỡ đòn. "Đét!" - đầu roi trúng nòng súng để lại vệt trắng. Qua âm thanh đó, Tống Thanh Tiểu nhận định đối thủ này hẳn đã tăng cường thể chất hoặc nâng cấp vật phẩm!

Người phụ nữ thu roi định tiếp tục tấn công nhưng tên cầm súng đã giơ tay đầu hàng: "Người đẹp à, chỉ là đùa một chút thôi mà."

Gã ta cười hề hề, thái độ khác hẳn lúc đe dọa cô. Người phụ nữ cầm roi do dự, ánh mắt lạnh lùng dò xét tính chân thật trong lời nói của gã.

Tống Thanh Tiểu quan sát tất cả, đưa kẻ cầm súng vào danh sách nguy hiểm hàng đầu. Cô càng thêm quyết tâm phải gϊếŧ chết gã ta.

Không phải vì đồng cảm với số phận người phụ nữ kia, cũng chẳng phải tức giận vì thái độ khác biệt của gã. Kẻ này bề ngoài thô lỗ nhưng tâm tư lại cực kỳ cẩn thận.

Gã ta dùng điểm tích lũy đổi lấy một khẩu súng và đạn dược có sức công phá cực lớn. Tuy nhiên, thứ này vừa có sức sát thương ghê gớm, vừa là thứ thu hút sự chú ý của mọi người. Sau khi bước vào cuộc thử luyện, gã ta thật sự rất khó ẩn mình. Vì vậy, gã lực lưỡng này biết mình sẽ trở thành mục tiêu của tất cả mọi người nên đã dùng súng uy hϊếp, buộc những người chơi khác tham gia cuộc thử luyện lần này phải lộ ra át chủ bài và thực lực của mình.