Chương 19.2

Nhưng chuyện này đã cho cô một lời cảnh báo - không gian thử luyện không phải một trò chơi bình thường. Người chết ở đó là chết thật, không còn thi thể, chỉ bị ghi nhận là mất tích, trở thành một con số trong hồ sơ.

Đồng thời, nó cũng giúp cô xác nhận một điều: thời gian mất tích của số 1 là ba ngày trước, nhưng thời gian cô tiến vào thử luyện là tối qua. Tuy nhiên, khi vào trong, số 1 lại nói rằng cô chỉ đến sau mình khoảng mười phút.

Điều này chứng tỏ người bị không gian thử luyện chọn sẽ không vào cùng thời điểm hay địa điểm, mà là ngẫu nhiên.

Không có quy luật cố định đồng nghĩa với việc cô không thể chuẩn bị trước.

Nhận thức được điều đó, cô càng thêm cảnh giác.

Cô đương nhiên không thể nói với đội trưởng An rằng Cao Lâm Lâm đã chết. Lấy danh nghĩa điều tra vụ án, cô bắt đầu rèn luyện thuật Lâm trong cửu tự bí lệnh*, giảm thời gian ngủ, tập chạy bộ và rèn luyện thể chất hàng ngày, để chuẩn bị cho lần thử luyện tiếp theo.

*Cửu tự bí lệnh (九字真言), một câu chú có nguồn gốc từ Mật Tông Nhật Bản và liên quan đến Thuật Kỳ Môn Độn Giáp của Trung Quốc. Câu này được cho là có sức mạnh gia tăng tinh thần, tập trung ý chí, và thậm chí mang ý nghĩa phòng thân, trừ tà trong văn hóa tâm linh. Bao gồm: Lâm - Binh - Đấu - Giả - Giai - Trận - Liệt - Tiền – Hành. Lâm trong cửu tự bí lệnh có ý nghĩa dẫn dắt năng lượng.

Hơn nửa tháng trôi qua, mọi thứ đều yên bình nhưng cô không hề lơi lỏng cảnh giác.

Vụ mất tích của Cao Lâm Lâm không có tiến triển. Đội trưởng An cũng không kỳ vọng vào cô, ý đồ chỉ chờ hết hai tháng thử việc rồi đuổi cô đi càng thể hiện một cách rõ ràng hơn mà thôi.

Vết thương trên cổ cô đã đóng vảy nhưng vẫn để lại dấu vết. Cô đã tìm ra quy luật của việc vận dụng tinh thần, sau quá trình luyện tập không ngừng, cô cảm nhận rõ ràng tinh thần lực của cô đã được tăng cường.

Tinh thần lực vốn mong manh nay đã mạnh mẽ hơn, giúp cô thi triển thuật pháp mà không còn khó khăn như trước.

Chỉ trong thời gian ngắn đạt được có thể luyện tập được thuật pháp này đã khiến cô rất hài lòng.

Đã một tháng trôi qua mà thử luyện không hề triệu hồi cô trong thần thức, dường như cô đã lo lắng quá mức.

Nhưng chính vì quá yên tĩnh, cô lại càng thấy bất an. Cô ngủ trễ hơn, rèn luyện tinh thần lực nhiều hơn, mua hai con dao găm, tự may dây đeo để giấu chúng trong áo.

Như mọi ngày, sau giờ làm cô trở về nhà. Hôm nay mẹ cô - Đường Vân - hiếm khi không say rượu.

Cô chuẩn bị thức ăn dễ tiêu hóa cho bà rồi ngồi xuống đối diện. Vì nghiện rượu nhiều năm nên tóc của Đường Vân đã rụng gần hết, trông già hơn tuổi thật rất nhiều. Tay bà gần như không thể cầm vững đũa.

Bà nhìn cô rất lâu, như thể không nhận ra con gái mình. Hai mẹ con ít khi ngồi đối diện nhau thế này, khiến cô cũng không biết phải mở miệng thế nào, ngay cả khi muốn gọi một tiếng “mẹ” cũng rất ngượng ngùng.

Hai người trầm mặc hồi lâu, ngay lúc cô định lên tiếng liền nghe thấy một giọng nói nhắc nhở vang lên trong đầu: "Sắp tiến vào thử luyện của thần!"

Sắc mặt cô lập tức biến đổi. Lời nhắc nhở vang lên một cách quá đột ngột, bất chấp sự có mặt của mẹ ở trước mặt, cô theo bản năng lao về phòng. Vừa bước một bước, cảnh vật trước mắt đã biến đổi. Không còn căn nhà cũ kỹ, không còn ánh đèn mờ tối, mà là không gian thử luyện quen thuộc với âm thanh lạnh thấu xương vang lên: "Chào mừng đến với thử luyện của Thần."

Trong màn sương dày đặc, một họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào mặt cô. Họng súng lạnh lẽo áp chặt lên trán, lực đạo mạnh đến mức buộc cô phải lùi liên tiếp mấy bước. Một giọng nam đầy giễu cợt vang lên: "Hoan nghênh ghé thăm!"