Cô không chút do dự xóa bỏ tiền khỏi kế hoạch của mình, ngoài tiền, trong giao diện còn có thể đổi vũ khí, đạn dược, dao găm, dao phay, rìu và roi dài. Giá đổi vũ khí mới là 100 điểm nhưng mỗi viên đạn cũng cần phải đổi, mỗi viên đạn cần 50 điểm.
Mặc dù Tống Thanh Tiểu vẫn chưa hiểu rõ cách thức kiếm điểm nhưng tổng số điểm hiện tại của cô chỉ có hai trăm, cô nhíu mày.
Dưới vũ khí là nút lựa chọn và nâng cấp vật phẩm, việc này cần đúng hai trăm điểm, cô dùng ý thức để chạm vào, nhận được thông báo: Một khi chọn vật phẩm, không thể thay đổi lại.
Bên cạnh nút lựa chọn vật phẩm là một biểu tượng bí ẩn, trên đó ghi: Phần thưởng đặc biệt.
Biểu tượng này yêu cầu đúng hai trăm điểm để đổi, không giống như tiền tệ, vũ khí và nâng cấp vật phẩm, nó không có mô tả, điều này có nghĩa giống như một hộp quà bí ẩn.
Tống Thanh Tiểu hơi do dự, có lẽ vì cô chỉ có ít điểm, sự lựa chọn của cô không nhiều. Tiền tạm thời không xem xét, vũ khí và đạn dược có thể giúp bảo vệ cô nhưng lại quá nổi bật, không thể sử dụng làm con át chủ bài.
Việc thay đổi và nâng cấp vật phẩm khiến cô tò mò nhưng thứ làm cô động lòng hơn chính là biểu tượng “phần thưởng đặc biệt”.
Cô cảm thấy có thứ gì đó đang chờ đợi mình trong biểu tượng đó, sau khi do dự, cô cắn răng từ bỏ việc thay đổi và nâng cấp vật phẩm mà chọn phần thưởng đặc biệt.
Một thông báo vang lên trong đầu: Có chọn phần thưởng đặc biệt không?
Tống Thanh Tiểu hít sâu một hơi, chọn “Có”!
Đây giống như một cuộc cá cược, có thể phần thưởng đặc biệt sẽ không như ý cô nhưng cũng có thể sẽ mang lại bất ngờ. Cô nằm trên đất, nghiến chặt môi dưới.
Sau khi xác nhận lựa chọn “Có”, một âm thanh thông báo vang lên trong đầu cô, kèm theo một cơn đau dữ dội, các dây thần kinh trong đầu như bị đánh mạnh, dù cô đã chuẩn bị trước khi đổi phần thưởng nhưng vẫn suýt chút nữa mất đi ý thức.
Trong cơn nguy hiểm, Tống Thanh Tiểu nắm chặt con dao găm, không chút do dự cắt vào đùi mình, mũi dao cắt xuyên qua áo ướt, để lại một vết thương nhỏ, cơn đau nhẹ này so với cơn đau đầu dữ dội trở nên không đáng kể nhưng giúp cô không bị ngất đi.
Trong đầu cô xuất hiện một lượng lớn kiến thức lạ lẫm, tinh thần dường như đã được sử dụng đến cực hạn, cô cảm thấy đầu óc nóng bừng, mắt mờ đi, cô nhắm mắt nhưng vẫn cảm thấy quay cuồng khiến cô buồn nôn.
Cảm giác như đầu óc muốn vỡ tung ra, khoảng thời gian này đặc biệt dài, cơn đau này còn khó chịu hơn cảm giác bị bác sĩ siết cổ trước đó.
Tống Thanh Tiểu không biết đã trôi qua bao lâu, chỉ biết cô phải gắng gượng mới có thể tiếp nhận xong phần thưởng.
Lúc này, cô cảm thấy mệt mỏi hơn cả khi đối mặt với trận chiến sinh tử với số 4 trong không gian, trong giây phút tới như thể sắp ngất đi, miệng cô há to, gấp gáp thở hổn hển, áo đã ướt vì mưa giờ đây lại bị mồ hôi lạnh làm ướt đẫm.
Cô vẫn còn sợ cơn đau đầu trước đó, mãi lâu sau mới dám chịu đựng nỗi sợ hãi, kiểm tra phần thưởng đã nhận được.
Ngay khi suy nghĩ vừa lóe lên, trong đầu cô tự nhiên xuất hiện dòng chữ “Cửu tự bí lệnh”*, cô chưa kịp khám phá kỹ, tinh thần như một sợi dây đàn bị kéo căng, đạt tới cực hạn, đứt “phựt” một tiếng, lập tức làm Tống Thanh Tiểu ngất đi.
*Cửu tự bí lệnh (九字真言), một câu chú có nguồn gốc từ Mật Tông Nhật Bản và liên quan đến Thuật Kỳ Môn Độn Giáp của Trung Quốc. Câu này được cho là có sức mạnh gia tăng tinh thần, tập trung ý chí, và thậm chí mang ý nghĩa phòng thân, trừ tà trong văn hóa tâm linh.