Sau lưng cô là chiếc chum nước lạnh buốt, số 6 đã chết trong đó, đôi mắt chết không nhắm chắc chắn vẫn đang nhìn chằm chằm qua đáy chum.
Khóe môi Tống Thanh Tiểu hơi động đậy. Lực siết quanh cổ cô dần nới lỏng, sợi dây chuột từng chút, từng chút một, trượt khỏi tay bác sĩ.
Trong đầu cô, tấm thẻ bên phải cuối cùng cũng lật lại với tốc độ chậm đến đáng sợ.
Gương mặt bác sĩ hiện lên trên thẻ bài, nụ cười nho nhã giả tạo. Dưới thẻ bài, hiện ra cái tên: Lưu Dĩ Tuân.
Cô đã thắng!
Không khí tràn vào phổi cô. Cô há miệng thở dốc, cả người mềm nhũn, đến cả việc đẩy thi thể bác sĩ ra cũng không làm nổi.
Cô run rẩy rút con dao ra khỏi cổ ông ta. Một động tác đơn giản như vậy mà cô phải thử vài lần mới thành công.
Âm thanh thông báo vang lên trong đầu: "Đã hoàn thành thử thách, sẽ rời khỏi không gian sau 10 giây!"
Nghe thấy thông báo này, khóe môi cô khẽ nhếch lên nhưng nụ cười lại thê thảm hơn cả khóc.
Cô thành công rồi! Quả nhiên, cách thoát khỏi không gian này chính là trở thành kẻ sống sót cuối cùng!
Thẻ bài tượng trưng cho cô chính là tấm thẻ ở chính giữa trong chín tấm. Những kẻ còn lại, tất cả đều đã chết.
"10..."
"9..."
"8..."
Giọng thông báo bắt đầu đếm ngược.
Tống Thanh Tiểu ho khan, rồi nôn khan dữ dội. Cô cố đẩy bác sĩ ra, khiến thi thể ông ta lăn xuống đất, sau đó cố gắng ngồi dậy.
Sợi dây chuột vẫn còn vướng trên cổ. Cô nghỉ một lúc lâu mới đưa tay gỡ nó ra, ném sang một bên.
"2..."
"1..."
Bản năng khiến cô nhắm chặt mắt lại.
"Rầm!"—sấm nổ vang trời, tia chớp xé toạc bầu không, mưa xối xả trút xuống, quất vào mặt cô đau rát.
Mùi mưa hòa cùng mùi bùn đất, không hề dễ chịu nhưng so với không gian tối tăm đáng sợ kia, nó tốt hơn rất nhiều.
Cô đã trở về!
Tống Thanh Tiểu vẫn nằm tại chỗ, nơi cô đã gục xuống sau khi bị đâm vào cổ họng. Cứ như mọi chuyện trước đó chỉ là một cơn ác mộng.
Nếu không phải tay cô vẫn còn nắm chặt con dao, nếu không phải vết máu trên tay chưa bị nước mưa rửa trôi, cô thật sự sẽ nghĩ rằng tất cả chỉ là ảo giác.
Cổ họng cô vẫn đau rát, cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Tia chớp lóe sáng, mưa tạt vào mặt, chảy vào mắt, vào miệng. Cô nuốt xuống hai ngụm, cuối cùng cũng thực sự cảm nhận được mình vẫn còn sống.
Trong ý thức dường như có sự biến đổi nào đó nhưng lúc này Tống Thanh Tiểu không dám kiểm tra.
Con hẻm này quá nguy hiểm, cô không biết mình đã rời khỏi cuộc sống thực bao lâu kể từ khi bước vào không gian kia, cũng không chắc tên đàn ông từng gϊếŧ cô có quay lại hay không.
Bây giờ, trong tình trạng này, cô khó mà chống đỡ được bất kỳ cuộc tấn công nào. Cô uống mấy ngụm nước mưa, chống tay lên tường, chậm rãi đứng dậy, bước chân lảo đảo đi về hướng nhà.
May mắn thay, nơi này cách nhà không còn xa. Từ đằng xa, cô đã thấy cánh cửa quen thuộc. Cánh cửa bị người ta khóa chặt bằng một ổ khóa sắt, trên đó còn bị hắt sơn đỏ, viết dòng chữ "Trả tiền". Khung cảnh này từng khiến cô sợ hãi nhưng lúc này đây, lại khiến cô thở phào nhẹ nhõm.