Giống như khi gϊếŧ số 6, dù cả hai lần đều là đánh lén bất ngờ nhưng tình huống lúc này rõ ràng nguy hiểm hơn rất nhiều mà bác sĩ cũng khó đối phó hơn số 6.
Tống Thanh Tiểu dốc hết sức lực, dùng hai chân kẹp chặt đùi bác sĩ. Một tay ông ta siết chặt sợi dây chuột quanh cổ cô, tay còn lại cố gắng bẻ từng ngón tay đang cầm dao của cô.
Khoảng cách giữa hai người quá gần, gần đến mức có thể thấy sát ý cháy rực trong mắt đối phương. Tống Thanh Tiểu chỉ cảm thấy xương ngón tay như sắp bị bẻ gãy, còn bác sĩ thì dốc toàn lực muốn đoạt lấy con dao từ tay cô!
Đây là lá bài tẩy duy nhất của cô, con dao này với cô mang ý nghĩa không giống bình thường. Cô phải sống sót, phải cầm con dao này, tìm ra kẻ đã gϊếŧ mình trong con hẻm nhỏ lúc trước.
Nếu con dao rơi vào tay bác sĩ, cô sẽ mất đi toàn bộ hy vọng sống sót!
Nghĩ đến đây, Tống Thanh Tiểu từ bỏ việc gỡ tay bác sĩ đang kéo chặt dây chuột, mặc kệ cảm giác ngạt thở, dồn sức ấn mạnh tay mình xuống, dìm lưỡi dao vào sâu hơn!
Khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy rõ quai hàm siết chặt của bác sĩ, những mạch máu căng phồng trên thái dương ông ta. Động mạch trên cổ ông ta đập mạnh như nhắc nhở cô rằng chính mình đã quá hoảng loạn, không đủ tỉnh táo để cắt đứt nó ngay từ đầu.
Bác sĩ nghiến răng chịu đau, từng hơi thở phả ra từ kẽ răng mang theo cả nước bọt, lẫn chút mùi tanh ngọt của máu. Một bên mắt ông ta sưng húp vì bị người phụ nữ trước đó cào xước, bên còn lại thì trừng lớn. Trán ông ta ướt đẫm mồ hôi, tóc bết lại, gương mặt co giật vì đau đớn.
Chỉ một chút sơ suất cũng có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. Sợi dây chuột càng siết càng chặt, khiến cô không thở nổi. Tay chân cô nặng như đeo chì, chẳng còn sức để đâm dao vào sâu hơn.
Tệ hơn là suy nghĩ của cô dần chậm lại, ảnh hưởng đến hành động của bản thân. Cô không còn cảm nhận được trọng lượng đè lên cơ thể mình mà trong đầu chợt ùa về vô số ký ức.
Sắp chết rồi sao?
Ý nghĩ này lóe lên trong tâm trí cô. Không hiểu sao, ngay khoảnh khắc đó, cô nhớ đến số 1. Giờ phút này, cô cũng giống như số 1, cổ bị siết chặt bởi sợi dây chuột, còn bác sĩ trước mặt thì như hóa thành số 6, hiện thân của Tử Thần giơ lưỡi hái muốn lấy mạng cô.
Nhưng cô không giống số 1. Khi số 1 chết đi, cô bé không hề có sức phản kháng. Nhưng cô thì khác cô vẫn còn con dao!
Nhận ra điều này, ánh mắt cô bỗng bừng tỉnh, tia sáng trong đôi mắt vốn đã mờ nhạt lại bùng lên lần nữa. Cô không muốn chết ở đây, không muốn trở thành một số 1 khác, bị lãng quên mà chẳng ai hay biết.
Cô muốn sống! Cô đã phải khó khăn lắm mới trưởng thành, tốt nghiệp, tìm được công việc. Cô đã không chết trong con hẻm nhỏ ấy, không vào không gian này chỉ để làm bàn đạp cho kẻ khác rời đi!
Tống Thanh Tiểu nghiến răng, dốc hết sức nâng đầu lên, đập mạnh vào mặt bác sĩ.
Cô tưởng rằng mình đã kiệt sức nhưng cú đập này vẫn đủ để tạo ra một tiếng "bịch" trầm đυ.c.
Bác sĩ vốn đang dùng một tay siết cổ cô, tay còn lại cố giằng lấy con dao, tình thế của ông ta cũng vô cùng khó khăn. Cú húc đầu này khiến ông ta hoàn toàn bất ngờ, ông ta không thể tưởng tượng được, người phụ nữ dưới đất đã đến mức này mà vẫn còn sức phản kháng!
Ông ta kêu lên một tiếng đau đớn, bàn tay đang nắm chặt tay cô cũng theo phản xạ mà thả lỏng.
Trong tình thế giằng co đến mức chỉ một thay đổi nhỏ cũng có thể định đoạt sinh tử, Tống Thanh Tiểu lập tức tận dụng cơ hội!
Cô nghiến chặt răng, mặc kệ sự đau đớn do nghẹt thở, hai tay siết chặt chuôi dao, rút ra một chút rồi lại dốc toàn lực đâm mạnh vào sâu hơn!
Máu bắn ra tung tóe, chảy dọc theo bàn tay cô lan xuống cánh tay. Hai động tác này đã rút cạn toàn bộ sức lực của cô. Nếu lần này không thành công, cô sẽ không còn chút sức phản kháng nào nữa.
Cô cố dồn ý thức vào đầu, nhìn về phía những tấm thẻ bài trong tâm trí. Hai tấm thẻ vẫn chưa bị lật.
Cơ thể cô bắt đầu co giật, có lẽ mọi sự phản kháng chỉ là vô ích. Bác sĩ vẫn đè lên người cô, như muốn ép ra hơi thở cuối cùng.