Chương 15.2

Cô ép mình bình tĩnh, ngoài hô hấp ra, không dám có thêm động tác dư thừa nào, tranh thủ thời gian khôi phục thể lực.

Bác sĩ đã coi cô như kẻ đã chết, không hề để tâm đến cô. Bàn tay cô run nhẹ , con dao giấu chặt trong tay áo trượt dần xuống, cuối cùng rơi vào lòng bàn tay, được cô siết chặt như đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng.

Cổ người phụ nữ mặc đồ công sở đã bị đâm bảy, tám nhát, da thịt lỗ chỗ như tổ ong, sức giãy giụa ngày càng yếu, tiếng kêu thảm thiết cũng dần tắt lịm. Máu trào ra từ từng vết thương, tụ lại rồi chảy xuống. Đồng tử cô ta mở to, thân thể bắt đầu co giật theo bản năng, hiển nhiên không thể sống nổi nữa.

Trong tiềm thức, lá bài đại diện cho số 2 đã lật ngửa.

Bác sĩ xác nhận cô ta đã tắt thở mới buông tay, chống hai tay xuống đất, thở hồng hộc.

Cây bút máy trong tay đã biến dạng, ông ta chỉ nhìn một cái rồi tiện tay vứt đi.

Bàn tay đầy máu, ông ta vừa thở gấp vừa chùi lên quần áo. Ông ta quay đầu nhìn lại, thấy Tống Thanh Tiểu dựa vào cái chum lớn, hai tay chống đất, hơi thở mong manh nhưng vẫn chưa chết.

Ông ta cũng không ngờ, người tưởng như dễ đối phó nhất lại có thể sống đến giờ phút này.

Ông ta chớp mắt một cái, con mắt bị cào đau nhức không chịu nổi.

Trong chín lá bài, bảy lá đã lật, chỉ còn lại hai lá ở giữa và bên phải vẫn là nền đen vân đỏ, như ám chỉ rằng nếu lá bên phải lật lên, người ở lá giữa mới có thể sống sót.

Ông ta không muốn ở lại nơi quỷ quái này thêm một giây nào nữa! Dù cơ hội rời đi chỉ là suy đoán nhưng ông ta không thể từ bỏ.

Ông ta bò dậy, tay nắm chặt con chuột máy tính, lết về phía Tống Thanh Tiểu.

Sau khi gϊếŧ xong người phụ nữ mặc đồ công sở – người đe dọa đến tính mạng ông ta nhất, ông ta nghĩ rằng cô chẳng còn sức phản kháng, chỉ như một con kiến nhỏ mặc ông ta gϊếŧ chết.

Ông ta muốn nhanh chóng gϊếŧ cô để rời đi. Mắt ông ta bị thương, có nguy cơ nhiễm trùng, ông ta không muốn bị mù, ông ta muốn sống sót!

Sự nôn nóng khiến ông ta mất cảnh giác. Khi ông ta quấn dây chuột quanh cổ cô, ông ta không nhận ra cơ thể cô đã trở nên căng thẳng.

Dây chuột thắt vào cổ cô, ông ta quen thuộc buộc nút, tin rằng mọi việc đã xử lí xong. Ông ta mỉm cười, định siết mạnh một hơi tiễn cô đi, nhưng ngay lúc đó đôi chân vô lực bấy lâu của Tống Thanh Tiểu bất ngờ siết chặt lấy đùi ông ta!

Tất cả sức lực mà Tống Thanh Tiểu tích lũy bấy lâu nay đều dồn vào khoảnh khắc này.

Bác sĩ hoàn toàn không đề phòng cô sẽ ra tay, cơ thể đổ thẳng về phía Tống Thanh Tiểu. Trong cơn hoảng hốt, ông ta nhìn thấy cô mở bừng đôi mắt vốn vẫn híp lại.

Trong đôi mắt đỏ ngầu, vẩn đυ.c của cô phản chiếu gương mặt thất kinh của ông ta. Còn chưa kịp chống tay giữ thăng bằng, cô đã vung tay đâm con dao găm chuẩn bị từ trước vào cổ ông ta.

“Xoẹt”—một âm thanh nhỏ vang lên khi da thịt bị đâm. Ông ta đã quá quen thuộc với âm thanh ấy,tiếng lưỡi dao cắm vào da thịt, nhỏ đến mức có thể bị bỏ qua dễ dàng.

Nếu không phải vì vết đâm ở ngay trên người mình, gần sát tai thì có lẽ ông ta cũng chẳng nghe thấy.

Trong cơn nguy hiểm, bác sĩ vẫn còn hoang mang không biết con dao này từ đâu ra, hối hận vì đã quá chủ quan, cứ nghĩ rằng chiến thắng đã nằm chắc trong tay, không ngờ lại thất bại trước cô.

Cổ ông ta bắt đầu căng cứng, thậm chí không còn cảm thấy đau đớn, chỉ như bị ai đó đấm mạnh một cú khiến toàn thân bủn rủn.

Bản năng khiến ông ta buông tay khỏi sợi dây chuột đang siết trên cổ Tống Thanh Tiểu, đưa tay lên che vết thương. Nhưng cô không để ông ta có cơ hội phản ứng.

Cô cắn chặt răng, xoay mạnh cổ tay, cố gắng vặn lưỡi dao, khoét rộng vết thương trên cổ ông ta.

Cơn đau lúc này mới thực sự ập đến, khiến bác sĩ toát mồ hôi lạnh, lý trí lập tức quay trở lại. Ông ta nhận thức rõ tình thế, lập tức vươn một tay tóm lấy cổ tay cô để ngăn cô tiếp tục khoét sâu vết thương, đồng thời tay kia cố kéo sợi dây chuột đang quấn quanh cổ cô.

Lúc này, tất cả chỉ còn là cuộc đua sinh tử trong từng giây. Ai gục trước, kẻ đó sẽ chết!